Chương 16: Sáng hôm sau.\n\nTôi...

Sáng hôm sau.

Tôi tới lớp với đôi mắt thâm quầng vì thức khuya, đầu tóc thì bù rù lên vì sáng ra tôi cũng không có chải đầu, vội vội vàng vàng phi con ngựa sắt tới lớp.

Bước vào lớp mấy đứa bạn thân đều nhìn tôi ngơ ngác kiểu trông tôi như sinh vật lạ vậy, đẹp trai hơn ngày thường có khác.

-Thắng ku ly ngồi phía sau tôi chạy lại chỗ tôi ngồi hỏi.

-Mày làm cái gì mà phờ phạc vậy ku.

Tôi lắc đầu ngao ngán, miệng ngáp ngáp đáp.

-Có chuyện gì đâu đêm qua thức khuya học bài lên ngủ muộn thôi.

-Em lạy thánh mới đầu năm đã có cái gì đâu mà học khuya thánh lại gió với em rồi, hay là lại làm gì em Ly rồi, lên mất ngủ.

Nó cười kiểu dâm tà nhìn tôi.

-Đệt mày chán sống rồi à Thắng biến ngay trước khi tao ày ăn hành đó.

Tôi dơ chân lên định đạp cho nó phát nhưng hụt, nó bay về chỗ ngồi cười đểu với tôi thách thức.

Nản gục mặt xuống bàn ngủ, vừa ngủ được lúc thì có ai đó cầm bút bi gõ vào đầu tôi 1 cái đau điếng tôi nổi quạnh đứng dậy quát.

-Thằng nào vậy tao đang mệt cứ thích trêu tao nhỉ.

-Là là... mình.

Mới đầu tôi còn tưởng mấy thằng bạn tôi trêu tôi, dụi dụi mắt nhìn, ôi đệt định mệnh thế ếu nào cái em Hạ Linh này đi đâu cũng gặp là sao.

Tôi lằm dài ra bàn ngáp đáp 1 câu cộc lốc.

-Muốn gì đây.

-Giờ truy bài ngủ gật trong lớp trừ 5 điểm thi đua.

Tôi bất cần đáp lại em.

-Tùy trừ xong rồi thì biến đi để tôi ngủ.

Hạ Linh vừa nghe thấy câu nói đó của tôi thì đánh rớt cây bút xuống đất, em vội cúi người xuống nhặt cây bút lên rồi không nói gì đi ra khỏi lớp.

Thằng Thắng ku ly ngồi phía sau giật giật áo tôi nói.

-Mày làm sao vậy dù gì em nó cũng là con gái cần gì mày phải phũ như vậy chứ.

-Ờ tại tao đang mệt lên hơi quá lời thôi.

Tôi lại lằm dài ra bàn, nghĩ lại lúc nãy thực sự là tôi hơi quá lời thật, nhưng thôi càng tốt như vậy cho em nó chánh xa xa tôi ra 1 chút.

Ngồi học ngao ngán mãi mới đến tiết cuối cùng khi tiếng trống vừa vang lên tôi đã lôi vội cặp sách ra, rồi phi vội ra khỏi lớp, bởi vì khi nãy trong khi tôi đang ngồi học thì thấy lão Hậu cùng lão Trọng Anh đang lúm đầu thằng Khang đi về phía lớp của thằng Ban Bệu, biết rằng sẽ có chuyện mà, mấy lão này liều thật dám vào tận trường tận lớp để đánh nhau.

Tôi chạy vội xuống cầu thang thì gặp thằng Muỗm, 2 thằng nhìn nhau rồi gật đầu ra dấu cho nhau, tôi và nó chạy ra ngoài cổng trường nhưng không thấy mấy lão đâu, sân sau trường đúng rồi tôi gọi thằng Muỗm quay lại chạy ra phía sân sau trường vừa tới nơi, tôi cùng thằng Muỗm đều chống tay vào đùi thở dốc, thấy lão Hậu đang phủi phủi quần còn lão Trọng cũng đang đứng bên cạnh, xung quanh còn có đám huynh đệ của lão nữa tính sơ sơ ra cả 10 mấy người.

Còn thằng Khang và thằng Ban Bệu đang lằm đo ván dưới đất rồi quần áo bê bết đất và dấu giầy dép trên áo.

Tôi chạy lại chỗ lão Hậu đứng, lão cười cười với tôi còn tôi không kiềm chế được đấm lão 1 cái lệch mặt.

-Sao anh ngốc vậy anh Hậu mọi chuyện lại đến tai bố thằng Khang thì lại to chuyện à xem.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!