Đúng như nó nghĩ, không có việc gì khó khi ta đã có cả tiền và sự nỗ lực. Nó chỉ trong vài ngày đã làm cho cái tên Lãnh Ngọc Hàn Tuyết trở nên nổi như diều gặp gió. Báo nước nào cũng thấy có tin về nó ở ngay những trang đầu tiên. Giờ không ai là không biết nó, cả hãi tập đoàn có cổ phần chính đều đã được nó đưa lên một tầm cao nhất định, bỏ xa các tập đoàn bất động sản khác.
Và hôm nay nó đã hẹn gặp ba mẹ của hắn.
*Lifely*
Tại khách, nó đang ngồi trong phòng ăn riêng đợi hai bác kia. Hôm nay nó Mặc một chiếc váy lụa màu hồng khoét nách, khoác ngoài là một áo vest màu xanh dương đậm. Đi đôi giày màu xanh đậm giống áo. Một lúc sau có hai người vào phòng, nó đứng dậy cúi chào.
- Mời hai bác ngồi_ Nó nở một nụ cười.
HAi người kia cười rồi cũng ngồi xuống theo. Ba hắn: Thiên Kì Phong. Mẹ hắn: Nguyễn Bảo An. Họ tầm gần 50 hay ít hơn gì đó.
- Cháu là Hàn Tuyết đúng chứ?_ bác gái hỏi.
- Vâng, cháu là Tuyết. Còn hai bác là ba mẹ anh Khang._ Nó lộ rõ vẻ lạnh lùng.
- Bây giờ mới gặp cháu, quả nhiên rất xinh đẹp_ Bà khen nó.
- Bác quá lời_ Nó khiêm tốn.
- Cháu hẹn hai ta ra đây có chuyện gì sao?_ Dù đã biết nhưng ông vẫn tỉnh bơ như không.
- Cháu biết hai bác rất bận, cháu hẹn gặp hai bác là có chuyện muốn hỏi_ Nó nhìn đồng hồ.
- Cháu cứ hỏi đi_ Ông cười.
- Cũng khoảng tuần nay rồi, chồng tương lai của cháu bị mất tích không biết hai bác có biết anh ở đâu không?_ Nó cười ngây ngô hỏi.
- Haha... cháu cứ đùa, ta làm sao biết chồng tương lai của cháu là ai._ Ông Phong bật cười.
- Chính là Thiên Kì Bảo Khang_ Nó nhìn thẳng vào mắt ông nói với cái giọng nghiêm túc khiến ông ngừng cười.
- Tuyết à, cháu cũng biết Khang có hôn phu rồi đúng không?_ Bà hỏi nhỏ nhẹ.
- Tất nhiên chau biết nhưng là hôn phu của hai bác chứ không phải của anh đấy_ nó quay qua nhìn bà.
- Mong cháu thông cảm, ngày xưa chính nhà họ đã giúp đỡ nhà bác rất nhiều, nên từ khi sinh Khang hai nhà đã có hôn ước với nhau rồi_ Bác gái vẻ mặt buồn.
- Vậy hai bác không sợ mất con trai mình sao?_ Nó nói vẻ bí ẩn, không khỏi khiến người khác giật mình.
- Ý cháu là sao? _Ông hỏi.
- Bác gái chắc biết, anh ấy đã nói, thà chết còn hơn cưới người khác..._ Nó nhìn đi chỗ khác.
- CHáu... cháu đang đe dọa ta đấy ư?_ Ông Phong đứng ngồi không yên.
- Không hề ạ. Hay cháu đưa phương án cho hai bác chọn có được không ạ?_ Nó cười tinh ranh.
-..._ Hai người kia nhìn nhau không nói gì.
- 1, cháu và khang kết hôn. 2, Khang và cô ta kết hôn, tập đoàn nhà bác hỗn loạn. Và 3, cháu và khang không cưới cũng được.... nhưng gia đình có ơn với hai bác phải chết. Bác chọn đi ạ_ Nó với vẻ mặt thản nhiên và nụ cười ngây thơ trên miệng.
- Cháu... cháu_ hai người ú ớ không nên lời.
- Coi như ta xin cháu đấy._ Bà An thành khẩn.
- Hay bác chọn số 4: cháu chết, anh ấy chết theo, bác thất hứa, người nhà cháu đi trả thù, nhà kia chết nốt _Chả hiểu sao miệng nó cứ thốt ra từ chết mà trong khi đó nó vẫn cười được.
- Rốt cuộc là cháu muốn cái gì? _Ông Phong đứng lên nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!