- Nghĩa là em không phải là em của ngày xưa nhưng em vẫn yêu anh thì anh có yêu em không?_ Nó nói rõ hơn.
- Ừm... Em yêu anh thì tội gì anh không yêu em.._ Hăn ngây ngô trả lời.
Chỉ là nói thôi phải không. Nếu đó là sự thật chắc anh sẽ không chấp nhận em đâu...
Nếu ngày xưa ta là con nai vàng ngơ ngác...
Thì bây giờ, màu vàng đã nhạt và cái ác lên ngôi...
- Lexy ơi?_ Hắn tréo lên giường nằm sát nó.
- Gì? _Nó biết có điều chả lành.
- Bao giờ cưới nhỉ?_ Hắn hỏi với cái giọng làm nũng.
- Năm sau_ Nó chả nghĩ đâu, vô tư trả lời thế thôi.
- Lâu thế..._ Hắn bữu môi rồi đưa tay ôm lấy nó.
- Này, này... lâu thì mắc mới gì ôm người ta_ Nó nhìn hắn.
- Lâu thì ôm cho nó gần, hỳ_ hắn nhìn nó rồi cười.
- ẤY,... Nhìn cái mặt anh ranh mãnh lắm, buông ra, đi về nào_ nó chỉ thẳng mặt hắn nói.
- Không... Bây giờ em đang ở nhà anh._ Hăn nháy mắt.
- Thật là...
- I love you...
Hắn nói rồi kéo nó sát lại mình rồi hôn nó mãnh liệt...
Hai người vừa bước ra từ nhà hàng, có lẽ mới ăn trưa xong. Cả hai tay trong tay, miệng vui cười nói chuyện đi dạo ven đường. Một ngày nữa nắng ấm chiếu soi con đường hai người bước. Nó thỉnh thoảng lại bắt nạt hắn khiến người đi đường nhìn thấy mà gato. Ví dụ như bắt hắn cõng, buộc dây giày, lau mồ hôi, mua đồ ăn, xách đồ,... Hắn khổ cực nhưng không từ chối, vẫn vui vẻ làm theo lời hắn.
Trên con đường bằng lăng tím...
- Anh này?_ Nó đi sau hắn hỏi.
- Hử?_ Hắn quay lại nhìn nó.
- Anh có muốn em nhớ lại kí ức đã quên về anh không?_ Nó nhìn thẳng vào mắt hắn nói.
-... ý em... là gì?_ Hắn thôi mỉm cười.
- Hay anh muốn em cứ như này?_ Nó làm lơ câu nói của hắn, nó cần câu trả lời cơ.
- Tuyết Tuyết à, nếu cứ như bây giờ thì chúng ta sẽ hạnh phúc. Còn nếu em nhớ lại kí ức, có lẽ em sẽ chả bước cùng anh nữa đâu_ Hắn nhìn nó đầy nhu tình.
- Tại sao?_ Nó vẫn cứ ngây ngô._ Anh đã làm gì sai sao?
- Tại... Anh... không có gì đâu, chỉ là hai ta cãi nhau thôi_ Hắn quay đi.
- Anh có sợ nếu sớm mai em nhớ ra tất cả rồi buông tay anh không?_ Nó đi tới nhìn thẳng mắt hắn.
- Sợ... sợ một sớm mai... em rời xa anh. Cho nên... hãy hứa dù sao đi nữa hãy tha thứ cho anh nhé?_ Đôi mắt hắn long lanh.
-... Hứa. Nhưng anh cũng hứa... dù em có làm bất cứ việc gì thì cũng là vì anh... cho nên... hứa đừng bỏ em?_ Nó chạm tay lên má hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!