Giai Hân điếng người, lồng ngực cô điên cuồng gào thét, mi mắt nặng trĩu. Đây là mơ đúng không? Thế Thiệu Vũ, hắn ta chính là người đàn ông đêm đó sao?
Sự việc này chẳng khác nào tiếng sấm u ám đay nghiến rồi gầm mạnh giữa trời xanh. Tất cả đều là một trò đùa, đều nằm trong sự sắp đặt của hắn. Cô cơ hồ không thể tin nổi, lạnh lùng cười nhạt một tiếng.
- Anh chớ nói xằng bậy, tôi không phải con nít mà ngu muội tin anh!
Phản ứng của cô như vậy, hắn lại càng bất lực hơn. Ngoài câu xin lỗi an ủi này ra hắn hoàn toàn không thể bật thốt được câu nào khác. Chưa bao giờ hắn cảm thấy hận bản thân đến như vậy, cũng chưa bao giờ hắn hạ bệ chính mình đi xin lỗi người khác như vậy.
- Xin lỗi...
- Xin lỗi ư? Xin lỗi thì có ích gì? Anh xem tôi là con nít à? Có đúng vậy không?
Giai Hân chợt cười khẩy, tròng mắt loé lên tia kiên định. Ấy vậy mà cô đã từng chối bỏ đi ý nghĩ điên rồ của chính mình, cô không tin hắn là người đàn ông lạ mặt tối hôm đó, để rồi hiện tại sự thật phơi được bày triệt để, cô bị hắn bức đến điên!
- Hân Hân...
Hắn nghiến răng, lòng bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
Hồi lâu sau, cô mới dứt khoát nhìn thẳng vào mắt hắn, cao giọng tuyên bố. Trái tim tựa như lã ra làm đôi, nhịp thở đứt quãng, cuống họng khô khốc. Cô không hiểu, không hiểu tại sao mình lại cảm thấy đau đớn, rõ ràng cô hận hắn, hận hắn đến vậy mà...
- Đừng nói nữa, những lời phát ra từ miệng anh thật dối trá mà! Anh đừng có giả nhân giả nghĩa trước mặt tôi, đưa tôi đi ăn sao, cõng tôi đến bệnh viện sao, mua trà sữa cho tôi sao, chở tôi về nhà sao? Đó chỉ là một cái cớ, một cái cớ để anh thực hiện âm mưu quỷ kế của mình! Từ này về sau làm ơn đừng xuất hiện trước mặt tôi, hãy để tôi được yên đi, cảm phiền Thế thiếu gia rời khỏi cuộc sống êm đẹp của tôi, tôi sẽ không nói chuyện này với Vũ Giai Mạn.
Nói xong, cô nghiêng mình sang một bên, để lại trước tầm mắt hắn một bóng lưng cô độc. Nước mắt cô gái nhỏ lã chã rơi xuống, Giai Hân cố kìm lại tiếng nấc nghẹn trong khoang miệng. Ngực trái âm ỉ đến thế, nhức nhối đến thế!
Thế Thiệu Vũ gầm một tiếng, bàn tay hắn theo phản xạ có điều kiện ôm lấy eo cô. Hắn có thể nghe rõ ràng tiếng khóc thút thít của cô.
- Anh, cút đi!
Cảm nhận được sự ấm áp truyền đến, cô vẫn quật cường, thét đến chói tai.
- Hân Hân, chăm sóc bản thân thật tốt.
Hắn cũng không muốn khiến cô phải khó xử, nhanh chóng bỏ lại một câu rồi đội mũ lưỡi trai vào, nhạy bén phóng thích bản thân khỏi bệ cửa sổ.
Hắn đi rồi, sự lạnh lẽo trong phút chốc ùa vào ngực trái. Cô trúc trắc khóc rống lên, hắn từng gieo giắt bao nhiêu hy vọng cho cô, đổi lại cũng chính là sự phản bội tuyệt tình. Ban đầu gặp gỡ hắn chẳng phải là điều tốt đẹp gì.
Một đêm này, không ai trong hai người họ có thể chợp mắt.Ba ngày sau, Vũ Giai Mạn và Vũ Giai Minh từ London về. Khi về còn đặc biệt mua rất nhiều quà cáp, chỉ là, Giai Hân thật sự chẳng có lấy một tia hứng thú.
- Giai Hân, chân em bị làm sao thế?
Vũ Giai Mạn thắc mắc nhìn bàn chân đang băng bó chồng chất của cô, thân thiết hỏi han.
- À, bị đinh đâm vào chân thôi, cũng đỡ rồi.
Đối với cô ta, Giai Hân thật sự không muốn nhiều lời. Nhìn cô ta, bản thân lại vô thức nhớ đến hắn.
- Đúng rồi, hai tuần sau công ty sẽ tổ chức hội nghị khánh thành chi nhánh mới, em nhất định phải đến đó!
Cô ta nói sang đề tài khác, ánh mắt thâm thuý quan sát Giai Hân từ trên xuống dưới.
- Được.
Cô gật đầu, tiếp tục ùa vào dòng nghĩ suy miên man, mong là hắn đừng đến.
Những ngày sau, Giai Hân biết hôm nào hắn cũng đến đây đưa Vũ Giai Mạn đến công ty. Qua lớp cửa kính, cô chứng kiến rất rõ ràng cảnh tượng hai người họ thắm thiết ôm ấp cùng nhau. Cô hơi sững người, nhưng cũng lập tức cười cợt chính mình.
Bọn họ bây giờ là người yêu danh chính ngôn thuận, những hành động thân mật bấy nhiêu thì có là gì!
Có vài hôm, Thế Thiệu Vũ đến đây ăn cơm. Vào thời điểm đó, cô sẽ tìm cớ để trốn trong phòng, tuyệt nhiên tìm mọi cách lánh mặt hắn. Trường học thông báo nghỉ đông tận một tháng, thế nên rất thuận tiện cho việc này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!