- Đau quá...
Giai Hân thở dốc, mồ hôi trì trệ. Nằm trên tấm lưng rắn chắc của người đàn ông khiến cô thật sự có cảm giác an tâm, nhưng cơn đau ở chân thì chẳng ổn chút nào. Cô cắn môi, nấc nghẹn trong cổ họng, có phải hôm nay đã quá xui xẻo rồi không?
- Giai Hân, ráng chút đi!
Ngoài câu an ủi căn bản này, hắn cũng không biết nói thế nào.
Ròng rã gần nửa tiếng sau, hai người mới tới bệnh viện gần nhất. Thế Thiệu Vũ cứng rắn cõng cô đến đại sảnh bệnh viện, nói với người bác sĩ trung niên đứng gần đó.
- Bác sĩ, sơ cứu cho cô ấy đi.
- Đợi chút.
Người bác sĩ trung niên vẫn đang chăm chú xem tài liệu, tuyệt nhiên chưa ngẩng đầu lên.
- Đợi con mẹ nó chứ đợi, khốn kiếp tôi bảo ông làm nhanh!
Một tay hắn bợ ra sau, ôm lấy bắp đùi Giai Hân. Tay còn lại níu lấy cổ áo blouse của ông ta. Hai mắt đỏ ằn, giác mạc xuất hiện vài tơ máu. Giai Hân sợ hắn giận quá mất khôn. Cô vuốt vuốt cổ hắn, lửa giận của Thế Thiệu Vũ lúc này mới vơi đi chút ít.
Ông bác sĩ cũng không dám trễ nãi, nhanh chóng kéo băng ca đến. Hắn bế cô lên băng ca, đôi con ngươi nhìn đến vết thương ở lòng bàn chân Giai Hân, sắc mặt u ám.
- Anh ở ngoài đợi, không được vào trong.
Khoảng một tiếng sau, cuộc phẫu thuật kết thúc, Giai Hân vốn đã ngủ từ lâu bởi liều lượng thuốc mê quá khổ. Chân cô bị hai mũi.
Thế Thiệu Vũ nhìn người con gái an ổn nằm trên giường bệnh lạnh ngắt, lòng hắn không rõ ngũ vị gì. Rõ ràng ban nãy còn cười nói vui vẻ trước mặt hắn, đòi hắn mua xiên que, vậy mà bây giờ nhìn xem, bờ môi cô tái nhợt, đồng tử nhắm nghiền nhưng vẫn hiện hữu rõ nếp nhăn mày bên khoé mi, hiện tượng này khiến hắn có thể chắc chắn được, giấc ngủ của cô vốn không được yên tĩnh.
Hắn ngẩn người nhìn Giai Hân đến tận ba giờ sáng. Ngực trái hỗn độn suy nghĩ, Thiệu Vũ nghĩ đến việc nếu cô biết hắn chính là người đàn ông lạ mặt đó thì sao? Nếu cô biết hắn là người cướp mất lần đầu của cô thì sao?
- Anh...
Giai Hân đau đớn nhăn mày, lòng bàn chân truyền đến cơn đau cuồng dại. Trong tâm trí, cô chỉ nhớ mang máng hắn đã đưa cô bệnh viện, sau đó cô liền chìm vào bất tỉnh nhân sự.
- Có tôi, còn đau lắm không?
Hắn bật phắt người dậy, dang tay ôm người con gái e lệ vào lòng, tựa hồ bao bọc cả thân hình mảnh khảnh của cô trong ngực chính mình.
- Còn, đau... nhiều lắm!
- Ừ.
Hắn gật đầu, tâm trạng không khá hơn là bao.
- Mấy giờ rồi?
Cô mơ màng hỏi, khoé môi trắng nhợt khẽ mấp máy.
- Ba giờ sáng.
Hắn nhẹ nhàng đáp.
- Tôi muốn về nhà...
- Chân vậy mà về? Em bị gì thế?
Thế Thiệu Vũ nhíu mày, thanh âm có hơi cao.
Cuối cùng, dưới sự ương bướng của cô, hắn buộc phải đưa cô về. Về tới dinh thự Vũ Gia, Giai Hân cà nhắc ra khỏi xe, vẫy vẫy tay với hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!