Chương 15: Leo lên lưng để tôi cõng em

Ánh nắng mai vàng trong phút chốc đã bao phủ lấn át cả một góc phòng, trên chiếc giường kingsize, hai thân ảnh gắt gao ôm lấy nhau, đôi mắt nghiền chặt. Quần áo và đồ lót rơi rãi tứ phía, dư âm của cuộc kích tình cơ hồ vẫn còn nồng đậm.

Thế Thiệu Vũ nheo mắt, nhíu mày, ngón tay khẽ đưa lên xoa ấn đường. Lại nhớ đến cái gì, hắn bật người ngồi dậy, nhìn khung cảnh hiện tại, rồi lại nhìn đến người con gái vẫn còn đang say giấc nồng, một mảnh âm u. Hắn thở dài một hơi, đi đến sàn nhà lụm quần áo của mình lên, mặc vào một cách nhanh chóng. Xong xuôi tất thảy, hắn mới ngồi xuống bên giường, nhếch môi, hơi cúi người, áp lên môi cô gái một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước.

Hắn cũng không ở lại lâu thêm, trực tiếp cầm lấy chiếc mũ lưỡi trai đội lên đầu rồi nhảy ra khỏi ô cửa sổ, động tác nhanh nhẹn và lưu loát, nhưng, ánh mắt có lẽ vẫn còn chất chứa vài phần lưu luyến.

Hắn lưu luyến cô, nhưng thời gian lại không cho phép, tình thế lại không cho phép. Hắn ở lại, chỉ sợ là gây ra thương tâm cho cô. Đêm hôm qua, đối với hắn mà nói có lẽ là một đêm tuyệt vời nhất, hằn sâu vào tận trong tâm trí của hắn nhất.

Giai Hân khẽ động đậy mi mắt, cô theo bản năng vòng tay lại, chợt thấy bên cạnh trống không, một mảnh hiu quạnh.

Là lần thứ hai, lần thứ hai hắn bỏ cô đi như thế này.

Kỳ thực cô cũng không hy vọng gì nhiều, cô vốn đã định trước hắn sẽ đi, sẽ biến mất như hôm đó, nhưng mà..

Cô cắn môi, ngồi dậy, hạ thân và đại não đau nhức cuồng dại. Cô muốn ngủ, nhưng lại không còn hứng thú gì nữa rồi, vả lại, hôm nay là ngày đầu tuần, cô phải đi học. Cô rời giường, đi vào phòng tắm. Sau khi đánh răng và vệ sinh cá nhân, cô dùng sức tạt nước lạnh lên mặt, chỉ như vậy mới khiến cô có thể tỉnh táo hơn. Nhưng là, đầu cô tại sao chỉ toàn hình ảnh hắn thế này!

Cô gạt phắt mọi suy nghĩ hỗn loạn trong lồng ngực chính mình, lấy đồng phục trong tủ đồ rồi nhanh chóng mặc vào. Giai Hân rời phòng tắm, cô đi đến bên bệ cửa sổ, nhìn đến nơi đó có vết chân, cõi lòng vô cớ hỗn loạn...

Hắn có lẽ đã trèo qua cửa sổ.

Cô mím môi, đôi mắt đảo xuống nhìn khung cảnh bên dưới qua lớp cửa kính.

Người đàn ông kia...

Thế Thiệu Vũ.

Là người mà Vũ Giai Mạn đã dẫn đến hôm qua. Người đó hiện tại mặc một bộ đồ âu, hai tay chống ở đằng sau chiếc xe Audi đắt tiền.

Vả lại, đứng đối diện còn có... Vũ Giai Mạn.

Hai người họ đang đề cập đến vấn đề gì đó, khuôn mặt đối phương đều rất vui vẻ. Vũ Giai Mạn đôi lúc còn cúi đầu, ngượng ngùng đỏ mặt.

Giai Hân không biết tại sao, trong tim lại ẩn nhẫn đau. Lòng cô vô tri vô giác thít chặt, hô hấp chẳng thể đồng đều.

Chợt, người kia đảo mắt, nhìn lên phía cô, một đôi mắt thâm sâu và đào hoa.

Cô giật nẩy mình, vội kéo rèm cửa rồi cầm cặp đi xuống lầu. Quả nhiên, cô vừa xuống lầu, đã thấy hai người họ đang nói đùa trò truyện, quang cảnh nồng tình mật ý, thậm chí là có chút chói mắt. Cô biết không thể tránh được, chi bằng cứ né ra một bên.

Theo suy nghĩ của bản thân, cô vội chạy nhanh qua hai người họ, định bụng sẽ tìm bác Hạ tài xế chở đến trường. Trong lúc cô vừa chạy qua, người đàn ông nhìn về phía cô, nhếch môi cười. Cô có thể cảm nhận được, ánh mắt ấy, rất quen thuộc, mùi hương ấy... lại càng quen thuộc hơn...

Chỉ là, bản thân lại không đủ can đảm nói ra.

- Giai Hân! Em đi học sao?

Bước chân cô khựng lại, trong lòng bất an. Lời kia là của Vũ Giai Mạn.

- Vâng, bây giờ em đi.

- À, bây giờ chị đến công ty cùng Vũ, đường đến công ty có băng qua trường của em, hay là đi cùng với anh chị đi!

Vũ Giai Mạn tươi cười nhìn cô, cánh môi đỏ mọng khẽ mấp máy. Giai Hân không thể không thừa nhận, Vũ Giai Mạn vốn dĩ rất xinh đẹp, hôm nay lại còn đặc biệt trang điểm tinh tế, dung nhan cơ hồ có phần động lòng người hơn so với bình thường. Nếu Giai Hân sở hữu gương mặt thuần khiết trong sáng, thì cô ta chính là sắc sảo mặn mà.

- Không sao... em nhờ bác Hạ chở được rồi.

Đồng tử Giai Hân chuyển hướng, ngữ âm có phần mất tự nhiên. Ngồi cùng xe với hai người họ ư? Cô không thoải mái chút nào!

- Tuỳ em vậy.

Vũ Giai Mạn cũng không ràng buộc cô, tuỳ tiện gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!