Chương 14: Đê mê của dục vọng

Thế Thiệu Vũ nhíu mi tâm, thực không nghĩ đến Vũ Giai Mạn lại có thể tìm đến vào giờ này. Hắn hiện tại cảm thấy phiền phức, nhiều hơn vẫn là chán ghét. Vũ Giai Mạn này tính tình kiêu ngạo, coi trời bằng vung, không coi ai ra gì. Hắn đã nhiều lần muốn cắt đứt can hệ với cô ta nhưng suy cho cùng vẫn là tiếp tục dây dưa, đơn giản, cô ta vẫn còn giá trị để lợi dụng, với hắn.

Nhưng là, Vũ Giai Mạn này hoàn toàn không biết thân biết phận, cô ta ỷ vào uy quen biết hắn mà thường xuyên gây khó dễ với mọi người xung quanh. Hắn ngoảnh mặt, xem như mắt điếc tai ngơ cũng không có nghĩa hắn không biết. Mọi việc cô ta đã làm ra, hắn đều nắm rất rõ, rõ đến từng chi tiết, và, từng cự li.

Hắn lại bất giác nhìn đến khuôn mặt dưới thân. Giai Hân.

Cô rất đẹp, nhưng, người như hắn thì đã gặp qua biết bao nhiêu phụ nữ rồi? Minh tinh, siêu mẫu, diễn viên, hắn đều đã gặp qua, tiếp xúc qua. Vẻ đẹp của cô, so với họ vẫn chỉ là một nhóm tổ hợp nhỏ, không là gì. Nhưng là, hắn lại bị cô thu hút. Hắn thừa nhận, từ trước đến nay, người khiến hắn rung động, về mặt tinh thần lẫn thể xác, tuyệt nhiên chỉ có mình cô, Giai Hân. Thời gian hắn biết cô không lâu, chỉ là một lần tình cờ, chính hắn không nghĩ đến mình lại nổi thú tính với cô ngay lần đầu gặp mặt.

Và điều khiến hắn ngạc nhiên hơn, đó lại là lần đầu của cô, và cô hoàn toàn vẫn còn là xử nữ. Xúc cảm mềm mại, va chạm một cách chân thực, xác thực như vậy, hắn xin lấy danh dự của bản thân ra để mà khảng khái tuyên bố đó chính là lần đầu của cô. Trò chuyện với cô, khiến hắn cảm thấy rất vui, rất dễ chịu, rất khoan khoái. Thấy cô khóc, lòng hắn bất giác đau đớn và co thắt lại. Những phản xạ có điều kiện này, hoàn toàn là lần đầu tiên xuất hiện trong lồng ngực hắn.

Và rất nhiều khi, hắn cảm thấy nhớ cô. Mối quan hệ giữa cô và hắn hiện tại, chính hắn cũng cảm thấy không rõ ràng. Một mặt hắn quen biết chị gái cô, một mặt lại che giấu thân phận mà qua lại với cô. Hắn rất sợ, một nỗi sợ hãi lần đầu tiên trào dâng đong đầy trong lòng hắn, hắn sợ có một ngày cô sẽ biết hết manh mối của mọi chuyện. Khi đó, tình thế có lẽ sẽ trở nên phức tạp hơn, hắn tự dằn vặt, trấn tĩnh bản thân, nên cắt đứt với Vũ Giai Mạn kia sớm hơn, tránh làm cô tổn thương, đau lòng.

Vũ Giai Hân biến sắc, mặt mày tái nhợt đến mức không còn một giọt máu đọng lại. Việc này, tình thế này xảy ra quá mức bất ngờ, quá mức cấp bách, khiến cô dường như không kịp trở tay, không kịp phản ứng. Cô thực sự sợ hãi, cha từ trước đến giờ vẫn luôn cấm cô không được yêu đương, nhưng lúc này cô và hắn lại còn làm cái chuyện nam nữ kia, nếu cha biết, cô thực sự không dám nghĩ đến kết cuộc của bản thân. Cô đương nhiên hiểu rõ, Vũ Giai Mạn không ưa cô, nếu chị ta biết việc này, đương nhiên sẽ không vụt mất cơ hội mà nhanh nhẹn mách với cha.

Lồng ngực co thắt và mạnh mẽ đập liên hồi. Cô không biết nên làm cách nào để trấn tĩnh bản thân, trấn tĩnh nỗi sợ hãi đang không ngừng dấy lên trong cõi lòng cô, khiến cô có thể bình tĩnh một cách minh mẫn mà đối mặt với cục diện cấp bách này.

- Không sao. Em trả lời đi.

Biết cô đang trong trạng thái sợ hãi, Thế Thiệu Vũ đau lòng vuốt tóc cô, khe khẽ nói quanh vành tai cô. Cô gái này này khẩn trương đến mức đôi môi trở nên tái nhợt, giờ phút này, hắn thật sự đau lòng, rất nhiều.

Vũ Giai Hân lập tức phục hồi tâm tình, bây giờ dù sao cũng phải đáp lại Vũ Giai Mạn, mặc kệ vài phút nữa cục diện sẽ trở nên rối rắm đến mức nào, cô hoàn toàn phải giữ bình tĩnh để mà đối diện với hiện thực, với sự thực.

- Dạ..?

Cô nhẹ giọng đáp.

- Chị muốn nói chuyện với em một lát.

- Em mệt lắm, có gì để hôm sau lại nói..

Cô vội lấy bâng quơ một lý do nào đó, hiện tại đã quá khuya, mệt mỏi cũng là điều tất yếu, chỉ mong chị ta không tiếp tục gây khó dễ cho cô. Mà là, cô thật sự thắc mắc, giữa cô và chị ta thì có gì để nói, có gì để bàn bạc ư? Rốt cuộc là việc gì?

- Thôi được rồi, tuỳ em!

Tản đá nặng trĩu trong lòng như được trút xuống, nhẹ nhõm và dễ chịu. Cô thở sâu một hơi.

- Hết sợ rồi?

Nhìn bộ dáng nhẹ nhõm của cô, Thế Thiệu Vũ cười nhạt. Đột nhiên, yết hầu lại dịch chuyển lên xuống, trước mắt hắn vẫn là thân thể yêu kiều không một mảnh vải che thân của cô, cố tình câu dẫn hắn, khiến hắn lập tức trầm luân vào u mê.

Hơi thở hắn trở nên trầm đục và khản đặc, như muốn tuôn trào lại không có gì để phát tiết. Hắn sợ bản thân lại làm đau cô, vì cô chỉ mới vài lần đầu tiên, hiển nhiên là không quen với ra vào cùng đụng chạm của hắn. Sức lực yếu ớt như vậy, không biết là có chịu được dũng mãnh của hắn hay là không. Nhưng là, hắn không thể khống chế được cơn thú tính của bản thân, theo bản năng, hắn tiếp tục hạ xuống cánh môi anh đào nở nang kia một nụ hôn vừa phải.

Một cách dễ dàng và điêu luyện, đầu lưỡi linh hoạt của hắn chui tọt lọt thỏm vào sâu thẳm bên trong khoang miệng cô, hắn gấp gáp mà mút lấy môi dưới một chập, rồi dùng đầu lưỡi ma quái càn quét sạch sẽ mọi tư vị ngọt ngào tại nơi cuống họng. Đầu lưỡi cô vô cùng phối hợp mà quấn quýt cùng đầu lưỡi hắn, triền miên và dây dưa. Nước bọt tiết ra bên khoé môi đối phương nhỏ giọt, vô tình tạo nên sự kích thích lớn lao.

Máu nóng trong người hắn bắt đầu sôi sục hệt như đang nằm trên ngọn lửa bùng cháy, hắn đã không thể kiềm soát được bản thân. Tay hắn bắt đầu không an phận, không tiết chế mà mò mẫm, mơn trớn khắp thân thể gợi tình trước mắt. Bờ môi hắn theo đó cũng trượt xuống cái cằm trơn bóng, cần cổ tinh tế ngọc ngà. Đầu lưỡi hắn liếm mạnh khung cổ và xương quai xanh e ngại, lâu lâu còn dùng sức nơi khoé môi mà nút mạnh khiến nó vô tình in ấn vài vết hôn ngân hồng nhạt.

- Ưm..

Giai Hân theo phản xạ mà nỉ non một tiếng, thực nhột..

Tay hắn đã yên vị ngay tại hai quả ngọc sữa yêu kiều được đặt tại phần ngực, hai ngón tay thon dài của hắn khẽ miết lấy nụ hoa và day nhẹ, cố tình kích thích. Hắn gượng người, dùng miệng bú mút tận tình một bên trái đào no đủ, đầu lưỡi hắn đảo quanh bầu ngực thơm tho một vòng, rồi lại lặng lẽ nút mạnh khiến nó theo phản xạ mà đỏ ửng. Khoé môi hắn luận động liên hồi tưởng chừng không có hiệu ứng kết thúc, đầu lưỡi linh động kích thích đàn áp, khi thì ịn mạnh trêu đùa bợn cợt, lúc thì nhạy bén cuống lên và cuống xuống.

Giai Hân thở gấp, hắn vừa đụng chạm liền khiến cô không kịp thích ứng, đầu ngực theo tiết tấu của hắn mà căng trướng đến thẳng đứng, dây thần kinh trong đầu cô vô giác buông lõng. Cô không biết làm gì ngoài vươn tay lên và ôm lấy cổ hắn, lâu lâu còn khẽ rên vài tiếng vì bị khoái cảm chiếm đóng lý trí.

- Ưm.. a..

Thế Thiệu Vũ nhăn mày, hắn cảm nhận rõ ràng hạ thân của chính mình vì tiếng nỉ non của cô mà trở nên khô cằn, thẳng đứng, ham muốn đến lạ. Hắn thật sự đã điên rồi, là bị cô bức đến điên.

Hầu kết ngày càng nặng nề, cổ họng khốc cạn. Tính ham muốn trào dâng đến đỉnh điểm của khát vọng. Hắn nhịn xuống lửa dục, bàn tay gấp gáp bắt đầu trượt xuống nơi tư mật ngượng ngùng của người con gái. Hai ngón tay hắn ngang tàng tách hai hoa môi đỏ bân khép nép, rồi càng dùng sức mè nhẹ để nó mạnh mẽ hé lộ một cách chân thực sắc nét. Một ngón tay vô tình nhấn nhẹ lên hạt đậu nhỏ sưng tấy, lâu lâu còn không kìm được ham muốn mà cố ý day nhẹ điểm nhạy cảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!