Chương 1: (18+) Người đàn ông lạ mặt

"Thiệu Vũ, tại sao lại lừa dối em?"

"Anh chính là Thế Thiệu Vũ, là bạn trai của chị Giai Mạn! Đừng nói dối nữa!

"Anh xem em là con ngốc đúng không?"

Gió khẽ lay nhẹ mái tóc đen thẳm của người con gái đang ngủ trên một chiếc giường rộng rãi xa hoa..

Vũ Giai Hân nằm yên ổn trên giường, hai hàng lông mi kép tinh xảo nhắm chặt, đôi môi mềm mại khẽ hé lộ, dung nhan yêu mị tuyệt sắc khuynh thành như đóa hoa tử đằng nở rộ, điếu đổ vạn vật vạn người.

Vũ Giai Hân vẫn đang ngủ ngon, cô không hề nhận biết được bầu không khí hiện tại có chút khác thường.

"Cạch"

Cửa sổ mở ra, một bóng đen nhanh chóng nhảy vào, bầu không khí lập tức trở nên quỷ dị khác thường.

Thế Thiệu Vũ nhìn dung nhan tuyệt mỹ lay động lòng người đang nằm an nhiên trên giường, khuôn mặt tuấn tú khẽ lóe lên một tia tinh quang, khóe môi nhẹ nhếch lên một nụ cười nham hiểm.

Thế Thiệu Vũ từng bước leo lên giường, hiển nhiên, động tĩnh của anh đã làm người con gái đang say giấc nồng lập tức mở mắt.

Khi thấy có người đột nhập vào phòng của mình, khuôn mặt Vũ Giai Hân chợt hớt hải, không lẽ.. là trộm sao?

- Anh là ai..?

Hồi lâu sau mới lấy lại được bình tĩnh, Vũ Giai Hân ấp úng hỏi người ở trước mặt mình, kỳ thật, trong phòng tối om, cô không thể nhận thấy được khuôn mặt của anh ta, chỉ có thể hình dung được, đây là một người rất tuấn tú a..

- Tôi là...

Thế Thiệu Vũ nở nụ cười nhìn Vũ Giai Hân, anh chăm chú nhìn cô, cả người anh từng chút tiến về phía cô, không biết từ khi nào, Vũ Giai Hân đã bị anh đè ở dưới thân.

Vũ Giai Hân cảm thấy ánh mắt của người đàn ông này nhìn mình có chút khác lạ, khi cô bừng tĩnh thì mới phát hiện hai người họ hiện tại, đang ở trong một tư thế vô cùng mờ ám.

Anh ta đè lên người cô, cả cơ thể nam tính đàn ông như có như không áp chặt vào cơ thể mềm mại của cô.

Vũ Giai Hân chưa hề tiếp xúc thân mật với người đàn ông nào, nay lại bị Thế Thiệu Vũ chiếm tiện nghi như vậy, trong lòng đương nhiên rất tức giận cùng ủy khuất.

- Anh làm cái gì vậy?!!

Vũ Giai Hân hét lên.

- Suỵt!

Thế Thiệu Vũ đưa tay lên đôi môi mềm mại của cô, ra hiệu động tác im lặng.

Sau đó, cả thân hình rắn rỏi của anh càng áp chặt hơn vào người của cô, Vũ Giai Hân cảm nhận được, nơi mềm mại của mình đang cọ xát vào lồng ngực của anh ta, khuôn mặt xinh đẹp không khống chế được mà ửng hồng lên.

Thế Thiệu Vũ đưa đầu lưỡi linh động của mình liếm lấy vành tai đỏ ửng của cô, đẩy qua đẩy lại như là trêu trọc.

Kích thích này chính là kích thích mà lần đầu mà Vũ Giai Hân trải nghiệm, cả thân hình non nớt của cô hơi run rẩy.

- Em.. là Giai Hân sao?

- Thế Thiệu Vũ nhìn cô hỏi, mặc dù là câu hỏi nhưng trong đó mười phần chắc chắn.

- Sao anh biết tôi?!

Lần này Vũ Giai Hân còn kinh ngạc hơn, không phải.. anh ta điều tra cả lý lịch của cô nữa chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!