Chương 50: (Vô Đề)

"Cậu!"

Trần Minh quả nhiên tức giận không thôi, ngay lập tức đứng bật dậy, đi về phía Ngôn Minh.

Ngồi cùng bàn với Trần Minh còn có 4-5 người đàn ông khác, còn Ngôn Minh bên này chỉ có một người thế đơn lực mỏng.

Tình hình này, nếu xảy ra xung đột vũ lực thì Ngôn Minh chắc chắn phải ăn thua thiệt!

Mặc dù Ngôn Minh dáng vẻ bình chân như vại, cực kỳ bình tĩnh, nhưng trong lòng Ngu Điềm lại rất lo lắng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Có lẽ thật sự là cái khó ló cái khôn, nháy mắt Ngu Điềm không hề do dự đi tới bên cửa sổ, đẩy hết cánh cửa đang khép hờ ra.

Trong phút chốc, ánh mặt trời bên ngoài chiếu rọi phòng hóa trang mờ tối, đọng lại người Ngu Điềm.

Cô đứng dưới ánh nắng, đưa tay chống cằm, mái tóc đen dài xõa tung, vài sợi vương xuống bên má làm nổi bật làn da trắng tuyết, nhan sắc như hoa ly.

"Đàn anh Trần Minh."

Ngu Điềm nâng má, mỉm cười yêu kiều, lười biếng vẫy tay với Trần Minh.

Động tác của Trần Minh quả nhiên ngừng lại, ánh mắt của anh ta hoàn toàn rời khỏi người Ngôn Minh, dừng trên mặt Ngu Điềm.

Ngu Điềm cố tình bày ra góc nghiêng đẹp nhất của mình, bình tĩnh ung dung đưa tay vén lọn tóc đang rũ xuống ra sau tay, sóng mắt đong đưa, ẩn tình nhìn Trần Minh: "Không ngờ lại gặp được đàn anh ở đây."

Trần Minh lập tức khôi phục dáng vẻ lịch thiệp giả dối, anh ta lộ ra ý cười lịch sự: "Em là?"

Ngu Điềm cười rộ lên, giọng nói dịu dàng ngọt ngào: "Em là Ngu Điềm."

Trần Minh là nhân vật phong vân của Đại học Y, nhưng Ngu Điềm cũng nổi danh không kém.

Mặc dù không học cùng khóa cũng không có nhiều cơ hội tiếp xúc, nhưng Trần Minh vẫn từng nghe nói mấy khóa dưới có một đàn em tên Ngu Điềm lớn lên xinh đẹp rực rỡ tới mức nào, lúc anh ta học đại học đều được người khác theo đuổi, không có lúc nào cô đơn hay thiếu bạn gái, cũng chưa từng nhìn thấy người thật của Ngu Điềm, vậy nên không tò mò về cô.

Chỉ là không ngờ cô lại xinh đẹp như vậy.

Trần Minh gần như nhanh chóng chủ động lấy điện thoại ra: "Đàn em Ngu Điềm, không ngờ em cũng biết anh, thật sự là có duyên, hay là chúng ta trao đổi phương thức liên lạc đi?"

Ngu Điềm lại chỉ dùng ánh mắt câu người nhìn Trần Minh cười, giọng điệu giống như đang làm nũng nói: "Em không cần."

Cô xinh đẹp đáng yêu mà nhìn về phía Trần Minh: "Lát nữa buổi đấu giá tối nay sẽ đấu giá cơ hội cùng em đi hóng gió, nếu như đàn anh lấy được thì không chỉ hóng gió, em còn cho anh phức thức liên lạc."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trần Minh cũng cười rộ lên: "Được, vậy anh nhất định phải đấu giá thành công."

Ngu Điềm muốn gây khó dễ cho Trần Minh, thành thạo diễn tới diễn lui, nhưng khi ánh mắt cô vô tình chạm phải cái nhìn lạnh lùng của Ngôn Minh đang đứng phía sau Trần Minh, rõ ràng vừa rồi vẫn còn mặt không đỏ tim không đập, kết quả giờ phút này lại bỗng như học sinh tiểu học gian lận bị chủ nhiệm giáo dục bắt được, lập tức trở nên hoảng loạn.

Nhưng đã diễn thì phải diễn đến cùng.

Dù vậy nhưng Ngu Điềm đã không còn diễn trơn tru được như trước, may là chỉ còn một lời thoại cuối cùng cần phải nói.

"Vậy bây giờ đàn anh mau đi đăng ký đi, đừng chậm trễ."

Cô nói lắp bắp, cũng may Trần Minh đã đem biểu hiện đó lý giải thành thẹn thùng, anh ta tự cho là mình rất đẹp trai lại nói thêm hai câu, sau đó liền mang theo mấy người kia đi tới nơi đăng ký.

Trước đó chuyện xảy ra bất ngờ, Ngu Điềm hoàn toàn không nghĩ nhiều.

Nhưng lúc này khi nhóm người Trần Minh vừa rời đi, trên ban công nhỏ chỉ còn lại cô và Ngôn Minh, Ngu Điềm mới cảm thấy xấu hổ không biết phải làm sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!