Chương 49: (Vô Đề)

Ngu Điềm ban đầu đánh trống lên tinh thần muốn làm tốt chuyên đề phổ cập y học khoa mắt, nhưng không ngờ hết chuyện này tới chuyện khác liên tiếp tìm đến.

Mẹ cô và lão Đới đang tiến vào cảnh đẹp của thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt, rất có xu thế muốn kết hôn, cả hai người đều đã giới thiệu đối phương với người thân, bạn bè. Ngu Điềm cũng đồng ý sẽ cùng mẹ mình đi tới tiệc cưới, tiệc đầy tháng của họ hàng nhà lão Đới, vì vậy thời gian rảnh rỗi của cô bị các cuộc gặp mặt xã giao lấp đầy.

Hôm nay, cố vấn học tập thời đại học tìm tới Ngu Điềm, mời cô tham gia buổi đấu giá từ thiện vui vẻ do Đại học Y thành phố Dung lần đầu tiên tổ chức.

"Nói đơn giản là hoạt động của trường học, em cũng biết Đại học Y thành phố Dung của chúng ta có nhân mạch rất mạnh, hàng năm có thể tự mình tổ chức hoạt động gặp gỡ giao lưu, năm nay muốn làm sáng tạo hơn một chút, đổi thành đấu giá từ thiện vui vẻ, ngoài những cựu sinh viên đã tốt nghiệp, còn có sự tham gia của toàn thể giảng viên và sinh viên toàn trường."

"Buổi đấu giá từ thiện của chúng ta không phải là đấu giá đồ cổ, tranh chữ hay đồ gia truyền, mà mang tính chất vui vẻ, thú vị là chính, ví dụ như em có thể mang vở ghi chép môn học chuyên ngành một kỳ nào đó tới đấu giá, hoặc đề cương trọng điểm ôn tập giáo sư từng cho, thậm chí là sách cũ…"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cố vấn học tập rất coi trọng hoạt động lần này, trong giọng nói tràn đầy tình cảm mãnh liệt: "Tất cả tiền thu được từ việc bán đấu giá sẽ được quyên góp cho các bệnh viện lớn ở thành phố Dung, dùng để chi trả phí phẫu thuật cho những bệnh nhân nghèo…"

Ngu Điềm vừa nghe đã rất muốn tham gia, nhưng…

"Hoạt động này rất có ý nghĩa, nhưng lúc tốt nghiệp em đã tặng hết vở ghi và sách cũ cho các đàn em cần dùng rồi, em hiện giờ không biết phải lấy gì ra để mang tới trường đấu giá."

"Ngu Điềm, thử suy nghĩ rộng ra xem, ngoài hiện vật thì tài sản vô hình cũng có thể mang đi đấu giá!"

Ngu Điềm hơi mơ hồ, chỉ nghe thấy cố vấn học tập tiếp tục nói.

"Cơ hội cùng ăn một bữa cơm với cựu sinh viên thành đạt, cơ hội được các đàn anh đàn chị tốt nghiệp với thành tích cao phụ đạo giúp, tất cả những thứ này đều có thể đem ra đấu giá. Cựu sinh viên các em tốt nghiệp lâu rồi, thứ quý giá nhất có được không phải là những tài sản vô hình này sao? Sao lại không mang ra bán đấu giá? Lứa tân sinh viên năm nay rất có hứng thú với mấy cái này đấy."

Cố vấn học tập lúc nào cũng là người có tác phong làm việc sấm rền gió cuốn, lập tức hỏi: "Em nói một câu luôn đi, em tới hay là không tới?"

Đã nói đến mức này rồi, Ngu Điềm đương nhiên không hề do dự đáp: "Tới tới tới!"

Thôi kệ đi, có thể góp một phần sức lực, cho dù bán không được giá thì ít nhất cũng đã từng tham gia.

Thời gian cho buổi đấu giá từ thiện vui vẻ sẽ là vào tối thứ bảy tuần này, tối hôm đó cô cùng không có việc gì bận.

Về phần đấu giá cái gì, Ngu Điềm cũng không cần lo lắng, tóm lại chỉ là đấu giá một khoảng thời gian ngắn của bản thân, cô nói với cố vấn học tập là một tiếng sau khi kết thúc buổi đấu giá từ thiện cô đều rảnh, có thể đưa ra bán. Theo yêu cầu của cố vấn học tập, cô cung cấp một bức ảnh chụp ngày thường của mình rồi buông tay để mặc cố vấn học tập tự quyết định chủ đề bán đấu giá.

**

Bên kia Ngu Điềm rất bận, Ngôn Minh bên này cũng không khá hơn.

"Tôi nói này Ngôn Minh, gần đây cậu rốt cuộc bị làm sao vậy? Trước kia mặc dù cậu cũng tăng xuất cho người bệnh nhưng ít nhất bình thường vẫn còn nghỉ trưa, cùng lắm là khám ngoại trú thêm giờ sau khi tan ca, sao bây giờ còn dùng cả giờ nghỉ trưa để khám bệnh nữa vậy?"

Đối với vấn đề này của Tưởng Ngọc Minh, Ngôn Minh trực tiếp nâng mắt: "Cậu không phải còn bận rộn hơn tôi sao?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vừa được hỏi như vậy, Tưởng Ngọc Minh đã lập tức vui cười hớn hở nói: "Tôi đây là liên lạc với Nhậm Nhã Lệ để hỗ trợ quay video phổ cập khoa học nhé!"

Ngu Điềm nói không sai, năm kỳ phổ cập chuyên đề phổ cập khoa học thật sự có thể xảy ra rất nhiều chuyện khác, đặc biệt đối với Tưởng Ngọc Minh mà nói, gần đây Ngôn Minh thậm chí còn không hẹn được Tưởng Ngọc Minh ra ngoài ăn cơm, cậu ta luôn nói mình có hẹn với Nhậm Nhã Lệ, muốn cố gắng hoàn thành công việc làm video phổ cập.

Tiến độ làm việc của hai người này như thế nào Ngôn Minh không biết, nhưng bọn họ đã xem qua hết một lượt tất cả các phim chiếu rạp gần đây, "ăn sập" các cửa hàng bán đồ ăn quanh khu thương mại gần bệnh viện.

Nếu mà so với hai người kia, Ngu Điềm quả thật không quá tích cực.

Từ lần trước gặp mặt, sau đó cũng không chủ động hẹn Ngôn Minh ra ngoài.

Còn nói muốn quay video phổ cập khoa học tạo phúc cho mọi người, thế nhưng thái độ làm việc lại như vậy?

Quả nhiên là người chỉ nhiệt tình được ba phút, Ngôn Minh có cảm giác bản thân như bị lừa dối.

Mà Tưởng Ngọc Minh còn ở bên cạnh dậu đổ bìm leo, anh ta nhìn Ngôn Minh cười kiểu rất thiếu đòn: "Có phải buổi tối cậu muốn hẹn ai nhưng hẹn không được không? Nếu không sao mỗi buổi trưa đều tăng ca, cảm giác như đang cố ý để trống ra thời gian buổi tối."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!