Chương 45: (Vô Đề)

Lúc Ngu Điềm nhận được điện thoại của Ngôn Minh quả thật có chút bất ngờ, nói cho cùng nếu không làm người một nhà thì Ngôn Minh cũng chẳng lý do gì để tiếp liên lạc với mình nữa.

"Tối mai cô có rảnh không?"

Bên kia điện thoại giọng của Ngôn Minh vẫn lạnh nhạt như cũ, không giống như đang hẹn Ngu Điềm mà càng giống với đang thông báo hơn.

Cũng may cảnh đời thay đổi, một thời gian không gặp, hai người trong lòng đều hiểu rõ mà không nói ra, nhất trí không đề cập tới chuyện lần trước khi gặp mặt, nói chuyện điện thoại ngữ khí tương đối bình thản.

Đây vốn là cơ hội tốt để hóa giải hiềm khích trước kia, nhưng đáng tiếc, tối mai Ngu Điềm lại có việc bận…

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Tối mai không được rồi, em phải đi với anh Đới Hâm tới tham gia buổi tụ hội của các streamer lớn trên nền tảng… Ngày mai anh có chuyện gì sao?"

Bên kia điện thoại quả nhiên im lặng một chút, sau đó chất giọng lành lạnh của Ngôn Minh lại truyền tới.

"Ồ, vậy thôi, là Tưởng Ngọc Minh bảo tôi gọi điện hẹn cô, cậu ta chủ động nói muốn làm một kỳ phổ cập y học chỉnh hình, gần đây cậu ta nhiều ca phẫu thuật phải làm, vừa hay tối mai rảnh."

Ngu Điềm nghe có người chủ động tới đưa tư liệu sống, có lý nào lại bỏ qua. Đới Hâm và các streamer mà anh ta quen biết đều là freelancer*, mỗi kỳ đều sẽ họp mặt, ngày mai không đi được thì lần sau đi, nhưng một bác sĩ có thâm niên trong khoa chỉnh hình thuộc bệnh viện top 3 cả nước như Tưởng Ngọc Minh thì lại không thể hẹn trước được.

*Freelancer hay còn gọi là người làm việc tự do, là những người làm việc cho khách hàng và chủ dự án với một khoản phí, bất kể thời gian hay địa điểm làm việc. 

"Em sẽ nói anh Hâm đổi thời gian!" Ngu Điềm nhanh chóng quyết định: "Em đi! Thời gian và địa điểm có cần phải liên hệ với bác sĩ Tưởng không ạ? Em có Wechat của anh ấy."

"Không cần, cô cứ liên lạc với tôi là được, gần đây cậu ta bận phẫu thuật, không có nhiều thời gian xem điện thoại, thời gian và địa điểm tôi sẽ gửi cho cô sau."

Ngôn Minh lời ít ý nhiều, nói xong chuyện chính liền cúp điện thoại cái rụp.

Chỉ trong phút chốc, Ngôn Minh đã gửi địa điểm và thời gian hẹn gặp mặt tới cho Ngu Điềm, không nói thêm một câu vô nghĩa.

Mặc dù trong dự kiến, nhưng Ngu Điềm vẫn không nhịn được chửi thầm.

Thái độ này thật sự không khác gì người qua đường, nếu không phải vì Tưởng Ngọc Minh, có lẽ cả đời này Ngôn Minh cũng sẽ không gọi điện thoại cho cô.

**

Trước ngày hẹn, Tưởng Ngọc Minh thật sự rất hồi hộp, nhưng Ngôn Minh cũng đủ thú vị, rõ ràng lịch giải phẫu của anh dày đặc như sóng điện não đồ, bệnh nhân đăng ký khám ngoại trú mỗi ngày đều xếp hàng dài không dứt, vậy mà có thể bớt thời gian ra đi cùng anh ta tới chỗ hẹn gặp Ngu Điềm tối nay.

Nếu không có Ngôn Minh đi cùng, Tưởng Ngọc Minh thật sự có chút xấu hổ, sợ mình và Ngu Điềm nói chuyện với nhau sẽ tẻ nhạt, nhưng có Ngôn Minh thì khác, nói vậy chắc Ngôn Minh cũng nghĩ tới điểm này nên mới dành ra thời gian đi hỗ trợ bạn tốt là mình.

Đối với sự săn sóc này của Ngôn Minh, Tưởng Ngọc Minh cực kỳ cảm động.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tuy Ngôn Minh nói anh ta không cần cố gắng chỉnh trang, nhưng để thể hiện sự tôn trọng đối với Ngu Điềm, Tưởng Ngọc Minh vẫn không hoàn toàn nghe theo lời của Ngôn Minh.

Với tư cách là người hẹn gặp, sau khi tan ca anh ta chải chuốt một phen từ đầu tới chân rồi mới đi tới nhà hàng.

Chỉ là đợi Ngôn Minh làm xong phẫu thuật lái xe riêng tới, Tưởng Ngọc Minh nhìn Ngôn Minh đẩy cửa bước vào nhà hàng, kinh ngạc tới há hốc mồm.

Ngôn Minh cũng thay một bộ tây trang, tóc tuy không làm kiểu khoa trương giống như anh ta nhưng rõ ràng cũng đã cắt tỉa tỉ mỉ hơn so với ngày thường.

Mặc dù Tưởng Ngọc Minh đã sớm biết Ngôn Minh lớn lên đẹp, cũng nhìn nhiều gương mặt này, nhưng bình thường Ngôn Minh đều ăn mặc tối giản, khiến cho Tưởng Ngọc Minh gần như miễn dịch với vẻ ngoài của anh.

Nhưng hiện tại khoác lên mình bộ tây trang sang trọng đĩnh bạt, thần thái của Ngôn Minh chớp mắt bùng nổ.

Tây trang tôn lên tối đa lợi thế hình thể của anh, khiến cho gương mặt kia càng thêm đẳng cấp và nổi bật.

Ngay khoảnh khắc anh đẩy cửa bước vào, Tưởng Ngọc Minh trong lúc ngây người còn sinh ra ảo giác nhà hàng này bồng tất sinh huy*, mà có cùng suy nghĩ này với anh ta không chỉ có một người. Trong nhà hàng có mấy cô gái trẻ đều đang dán mắt lên người Ngôn Minh, thấy anh ngồi xuống đối diện Tưởng Ngọc Minh, ánh mắt liền không nhịn được quét tới quét lui về phía bàn bọn họ, liên lụy tới Tưởng Ngọc Minh cũng bị người ta chú ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!