Chương 42: (Vô Đề)

Ngu Điềm không quan tâm được nhiều như vậy, cô lôi Trịnh Đình Phó ra, nhanh tay lẹ mắt lấy một chiếc gối từ trong hộp sơ cứu của anh ta ra.

Giữa xương quai xanh và xương sườn thứ hai của bên bị ảnh hưởng.

Ngu Điềm học rất tốt các bước cấp cứu tràn khí màng phổi, cô tin mình có thể xử lý tốt người bệnh này.

Không rảnh quanh tâm mấy câu vô nghĩa của Trịnh Đình Phó, Ngu Điềm giơ tay lên, ống tiêm sắp hạ xuống.

Nhưng trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tay Ngu Điềm bị người ta giữa lại.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô ngẩng đầu lên, không biết khi nào Ngôn Minh đã chạy qua đây.

Anh không có Ngu Điềm cơ hội giải thích, ánh mắt nghiêm khắc.

"Tránh ra."

Ngu Điềm chưa kịp nói gì, Ngôn Minh kiểm tra thân thể của người bệnh xong, không có bất kỳ do dự nào, cắm kim tiêm xuống, nhanh chóng tiến hành chọc khí màng phổi.

Gần Ngôn Minh nhất, các nhân viên y tế khác cũng chạy qua bên này. Xe cứu thương tới, bọn họ đặt bệnh nhân nằm lên cáng rồi đeo mặt nạ thở oxy.

Tiếng còi đặc trưng vang lên, xe cứu thương rất nhanh đã phóng đi.

Ông lão ấy hẳn là không sao rồi.

Ngu Điềm nhẹ nhàng thở phào.

Cô vui mừng, cũng có chút đắc ý nhìn Ngôn Minh.

Tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng biểu hiện chuyên nghiệp như vậy trước mặt Ngôn Minh, trong lòng Ngu Điềm có chút lâng lâng.

Quá khứ luôn tỏ ra lúng túng trước mặt anh, cô thật không muốn thừa nhận nhưng trong lòng lại rất mong chờ được Ngôn Minh khen ngợi hoặc cảm ơn.

Đặc biết nhìn Trịnh Đình Phó vẻ mặt xấu hổ đứng ở một bên, quả thật là thời khắc huy hoàng để vả mặt anh ta.

Ngu Điềm thẳng eo, chuẩn bị nghênh đón lời khẳng định của Ngôn Minh rằng cô chẩn đoán rất chính xác.

Ngôn Minh cũng thật sự mở miệng, nhưng nội dung lại khác với tưởng tượng của cô một trời một vực.

"Cô vừa mới làm cái gì?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trong giọng nói của Ngôn Minh không chỉ không có công nhận hay khen ngợi mà ngược lại tràn ngập phẫn nộ: "Ngu Điềm, hôm nay khám chữa bệnh từ thiện, chỗ này có rất nhiều bác sĩ, không đến lượt cô phải tự mình xử lý."

Ngu Điềm ngẩn người, trong lòng trào lên ủy khuất cùng khó tin.

Ngôn Minh vậy mà ở trước mặt Trịnh Đình Phó răn dạy cô.

Cô theo bản năng muốn giải thích cho chính mình: "Nhưng thời gian sắp không kịp nữa rồi, em rất tự tin có thể xử lý được tràn khí màng phổi, em biết em có thể cứu ông ấy…"

"Ngu Điềm, cô là bác sĩ sao?"

Tuy Ngôn Minh ngày thường đối xử với cô không thân thiện lắm, nhưng mở miệng răn dạy nghiêm khắc như vậy, Ngu Điềm mới là lần đầu tiên thấy được.

Anh có vẻ còn chưa giáo huấn đủ, nhưng bệnh nhân xếp hàng khám bệnh còn cả một hàng dài trước mặt cần anh phải xử lý, anh trừng mắt với Ngu Điềm sau đó xoay người rời đi. Đi theo anh còn có Trịnh Đình Phó trước đó xấu hổ đứng một bên.

Nhìn hai bóng dáng mặc áo blouse trắng rời đi, Ngu Điềm trong lòng hụt hẫng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!