Chương 37: (Vô Đề)

Đối với vấn đề của Ngôn Minh, Ngu Điềm gật đầu.

Ngôn Minh ngẩn ra, giọng nói trở nên lạnh lùng: " Cô nói muốn viết chung hộ khẩu cũng là hy vọng mẹ cô và ba tôi có thể tái hôn, chúng ta thành người một nhà?"

Ngu Điềm lại gật đầu lần nữa.

Đương nhiên.

"Vậy trước đó cô tới đưa cơm cho tôi, vẫn luôn mời tôi đi ăn là xuất phát từ suy nghĩ này?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đến lúc này, Ngu Điềm cũng không che giấu nữa, cô thành thật nói: "Cũng không hoàn toàn là vậy, đưa cơm cho anh cũng là một trong những cách để fan ủng hộ thần tượng. Hơn nữa anh còn có lòng tốt phát cho em tận mấy bao lì xì, em cũng không thể nhận không…"

"…………"

Ngôn Minh mím chặt môi, không nói gì, bầu không khí im lặng chết chóc, tựa như sắp đông cứng.

Là chính mình nói chuyển tiền lại quá đường đột và mạo phạm?

Nói cho cùng thì nhà Ngôn Minh rất có tiền… Nói như vậy chẳng khác nào cho rằng Ngôn Minh rất để ý số tiền đó…

Ngôn Minh nhìn giống như người thiếu tiền lại đi để ý chút tiền ấy sao!

Ngu Điềm vừa định mở miệng cứu vãn, giải thích vài câu thì nghe được Ngôn Minh mở miệng sau một hồi im lặng, anh dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn Ngu Điềm.

"Ngày mưa hôm đó, vì sao cô lại bảo Tề Tư Hạo trộm ô của tôi?"

Giọng Ngôn Minh rất lạnh, giống như một học sinh đang cố gắng bắt lỗi người ra đề trong kỳ thi Olympic, để chứng minh không phải mình không giải được bài mà do câu hỏi sai.

Ngu Điềm không biết vì sao Ngôn Minh lại cố chấp với chiếc ô hỏng kia như vậy, nhưng vẫn thiện ý làm sáng tỏ.

"Cái đó thật sự không phải là em bảo Tề Tư Hạo trộm, là chính Tề Tư Hạo muốn làm, em đã cố ngăn cản rồi nhưng Tề Tư Hạo không chịu nghe. Cậu ta là kiểu người không nói đạo đức, cho rằng chỉ cần trộm ô của anh, để anh không có cơ hội gặp được Cao Mân ở cửa bệnh viện thì cậu ta có thể nói dối anh vẫn còn đang làm việc, một mình đưa Cao Mân đi ăn cơm."

Trong lúc Ngu Điềm trình bày toàn bộ quá trình, giữa hai đầu chân mày của Ngôn Minh chưa từng giãn ra, anh lạnh lùng nói: "Chuyện này liên quan gì tới Cao Mân?"

?

Ngu Điềm hơi buồn bực: "Lần trước không phải anh nói biết lý do Tề Tư Hạo trộm ô sao?"

Đây là quý nhân hay quên nên nhanh như vậy đã mất trí nhớ rồi?

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngu Điềm nghĩ nghĩ, vẫn hảo tâm nhắc lại lần nữa: "Tề Tư Hạo muốn theo đuổi Cao Mân, nhưng ngại trăng sáng chiếu mương ngòi, Cao Mân không có ý gì với cậu ta, nhưng đối với anh lại tình sâu như biển… Vì muốn thế chỗ của anh để được ở bên cạnh Cao Mân nên Tề Tư Hạo liền nghĩ ra ý tưởng xấu đó…"

"…………"

"Cho nên cô vừa rồi nói xấu tôi trước mặt Cao Mân cũng là xuất phát từ nguyên nhân này?"

"Ừm…" Ngu Điềm cúi đầu: "Chủ yếu là vì chuyện ba anh ngoại tình, khiến em giận chó đánh mèo anh, nên mới muốn giúp Tề Tư Hạo đả kích tình địch, anh không biết được ý đồ của em sao?"

"…………"

"Chuyện này là em không đúng, em một lần nữa xin lỗi anh, về phía Cao Mân, em cũng sẽ giải thích rõ ràng. Nếu như anh để ý, em có thể tìm cơ hội, mời hai người cùng ăn cơm, chính thức làm sáng tỏ."

"Không cần. Đừng giải thích, như vậy rất tốt, vô cùng tốt."

Trong lúc Ngu Điềm nói không chú ý, đến giờ nói xong vừa ngẩng đầu lên đã bị sắc mặt như mây đen che kín đỉnh núi của Ngôn Minh dọa cho hết hồn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!