Chương 36: (Vô Đề)

Nhưng sau khi kéo Ngôn Minh ra khỏi nhà hàng, một lần nữa bình tĩnh lại, Ngu Điềm lại lâm vào trầm mặc.

Ánh mắt Ngôn Minh mang theo sự dò xét, nhìn Ngu Điềm đến mức da đầu tê dại.

May mắn trong đầu cô chợt lóe lên ý tưởng: "Em nghe nói phố Thuần Bạch bên kia có chợ đêm bán đồ ăn, hay là chúng ta đi qua đó ăn nhé! Ăn xong có thể ra cửa hàng thuốc gần đó mua thực phẩm chức năng cho anh!"

Phố Thuần Bạch cách nơi này tầm vài phút đi bộ, Ngu Điềm nào dám nhìn thẳng vào mắt Ngôn Minh, chỉ giả vờ bình tĩnh, không cho Ngôn Minh cơ hội nói chuyện đã kéo anh đi về phía trước.

Cho đến khi gió lạnh bên ngoài làm giả nhiệt độ trên mặt Ngu Điềm xuống, cô mới ý thức được mình đang nắm tay Ngôn Minh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đầu Ngu Điềm nóng lên, gần như trong chớp mắt theo bản năng buông tay Ngôn Minh ra như bị điện giật.

Cô vừa hồi hộp vừa thấp thỏm, Ngôn Minh bị có kéo đi vậy mà lại bình tĩnh tới không thể bình tĩnh hơn.

Rõ ràng gió đêm mát mẻ, nhưng Ngu Điềm lại cảm thấy bầu không khí xung quanh nóng như thể sắp bốc cháy.

Ánh đèn neon đan xen với bóng đêm chảy xuôi trên sườn mặt trắng nõn của Ngôn Minh, đó là cảnh tượng cực kỳ có tính mê hoặc, khiến Ngu Điềm biết rõ là nhìn chằm chằm mặt người ta là bất lịch sự nhưng tầm mắt đảo tới đảo lui cuối cùng vẫn dừng lại trên gương mặt ấy.

Trên mặt Ngôn Minh như có lực hút, Ngu Điềm không có cách nào cưỡng lại quy luật vận hành của nam châm nên chỉ biết dán mắt vào đó.

Ngôn Minh rất nhanh phát hiện ra loại ánh mắt này của cô, anh hơi nghiêng đầu, dùng đôi mắt thâm thúy xinh đẹp nghiêm túc nhìn Ngu Điềm, môi bạc khẽ mím, giọng nói trầm thấp như thần chú mê hoặc vang lên.

"Cô nhìn chằm chằm tôi làm gì?"

Vì khúc nhạc đệm vừa rồi của mẹ mình và cũng bởi bản thân có ý đồ lôi ké Ngôn Minh trốn tránh hai người đụng mặt nên Ngu Điềm theo bản năng cảm thấy chột dạ và bất an.

Hành vi này của cô có khác gì Ngôn Minh bao che trước đó?

Nhưng chuyện mẹ ngoại tình là một đả kích lớn đối với Ngu Điềm, trong lòng cô loạn thành một đoàn, cảm giác cưỡi lên lưng cọp khó xuống, giờ phút này sau khi kéo Ngôn Minh ra khỏi nhà hàng cũng không biết nói thế nào với anh.

Bất kể Ngôn Văn Hoa đã làm gì, mẹ mình ngoại tình vẫn là sai.

Cô nghĩ tới dáng vẻ đúng lý hợp tình trước đó của Ngôn Minh, lập tức nghẹn họng.

Tuy đã tránh được việc mẹ mình đụng mặt Ngôn Minh nhưng chuyện nên thẳng thắn thì vẫn phải thẳng thắn.

Giờ phút này, trong lòng cô mang tâm lý áy náy và muốn bù đắp cho Ngôn Minh, dưới tình huống không tìm thấy chủ đề gì để nói, liền theo bản năng nói vài câu vuốt mông ngựa.

Bàn tính của Ngu Điềm đánh rất khá, giơ tay không đánh người mặt cười, trước hết cứ nỗ lực nịnh nọt Ngôn Minh, đợi anh vui rồi lại nghĩ xem làm thế nào để nói vào chủ đề chính, dưới bầu không khí tương đối nhẹ nhàng, thẳng thắn về chuyện vừa rồi, sau đó lại nói về chuyện Ngôn Văn Hoa ngoại tình.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vì thế Ngu Điềm bèn ngửa đầu nhìn Ngôn Minh, lộ ra ý cười chân thành: "Anh Ngôn Minh, đã từng có ai khen anh rất đẹp trai chưa?"

Nếu muốn dẫn dắt chủ đề nói chuyện, đầu tiên phải bắt đầu khen từ ngoại hình của Ngôn Minh, sau đó Ngôn Minh chắc chắn ít nhất sẽ nói câu cảm ơn, khi ấy mình sẽ rèn sắt khi còn nóng, thuận theo khen Ngôn Minh không chỉ có vẻ ngoài điển trai mà nhân phẩm còn tốt, là hình mẫu người đẹp thiện tâm của thời đại mới.

Tóm là là khen, khen đến chết luôn.

Đặc biệt phải khen anh là người lương thiện rộng lượng, để sau đó khi nói thẳng Ngôn Minh sẽ vì ngại mấy câu tâng bốc vừa rồi của mình mà không thể nổi bão.

Nhưng đối diện với Ngu Điềm đang trong trận địa sẵn sàng đón địch, Ngôn Minh lại không phản ứng giống như người bình thường nói cảm ơn, cô chỉ nghe thấy anh trả lời.

"Có, người bệnh nào không đăng ký khám bệnh được muốn tôi cho đi cửa sau đều khen tôi như vậy."

"…………"

Ngu Điềm nghẹn lời, vừa muốn mở miệng khen Ngôn Minh không chỉ đẹp bên ngoài mà bên trong càng đẹp thì anh lại tiếp tục nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!