Cô vừa định thăm dò cướp lấy bình thuốc trong tay Ngôn Minh thì nó đã bị anh giấu vào trong túi áo.
"Có thể đi khu khám ngoại trú lấy số, làm kiểm tra thị lực. Nếu không có vấn đề gì khác phát sinh thì thị lực đã hoàn toàn khôi phục."
"Bên cạnh đó, tình trạng mắt của cô ấy hiện tại không thể chịu bất kỳ áp lực nào, tâm lý có áp lực cuối cùng sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe thân thể. Nếu dì không muốn để cô ấy lại lần nữa không nhìn thấy gì thì sau này đừng để cô ấy phải chịu quá nhiều áp lực, có những chuyện để cô ấy tự quyết định muốn làm hay không, không cần phải đưa ra chủ trương cho con mình.
Dì à, dì có thể làm được không?"
Mẹ Nhậm Nhã Lệ làm gì còn chần chờ, vội gật đầu không ngừng: "Tôi biết rồi tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ!"
Trong lòng bà ta bây giờ vẫn còn sợ hãi, mới ý thức được thân thể Nhậm Nhã Lệ khỏe mạnh tốt hơn bất kỳ chuyện gì, so với sức khỏe thì danh dự và vinh quang đều chỉ là gió thoảng mây bay.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ngôn Minh nói xong, lại nhìn mẹ của Nhậm Nhã Lệ: "Thưa dì, mời dì qua đây với cháu một lát, vừa hay cháu giúp dì lấy số đăng ký khám ngoại trú, sau đó nói cho dì nghe thuốc cháu vừa cho con gái dì uống, còn có vài điểm cần lưu ý khi chăm sóc mắt, thuốc nhỏ mắt có thể phối hợp điều trị, nhà thuốc của bệnh viện hết rồi nhưng loại này có thể mua ở bên ngoài, để cháu viết tên thuốc cho dì."
Mẹ của Nhậm Nhã Lệ giờ phút này sao còn dám chỉ trỏ tuổi tác của Ngôn Minh, gần như khom lưng cúi đầu mà đi theo: "Được được, cảm ơn bác sĩ."
Cứ như vậy, Ngôn Minh đưa mẹ của Nhậm Nhã Lệ ra ngoài, trong văn phòng chỉ còn lại Nhậm Nhã Lệ và Ngu Điềm.
Sau khi hai mắt khôi phục lại ánh sáng, Nhậm Nhã Lệ đã sớm lén đánh giá Ngôn Minh nhiều lần, giờ phút này Ngôn Minh không ở đây, nhưng tác dụng phụ còn sót lại vẫn ảnh hưởng tới Nhậm Nhã Lệ.
Cô ta vẻ mặt ngượng ngùng và cảm kích nhìn về phía Ngu Điềm: "Ngu Điềm, trước đây thật sự xin lỗi, cũng thật sự cảm ơn cô, không ngờ tới anh trai của cô lại là người tốt như vậy."
"Hơn nữa còn rất tuấn tú!" Nhậm Nhã Lệ nhỏ giọng bổ sung: "Là người rất ôn nhu, rõ ràng tuổi còn trẻ nhưng năng lực chuyên môn rất mạnh…"
Ngôn từ tán dương không ngừng tuôn ra từ miệng Nhậm Nhã Lệ, rõ ràng người ta đang kính trọng mà khen ngợi Ngôn Minh, theo lý thì Ngu Điềm nên cảm thấy hãnh diện nhưng lần này cô lại không thể vui nổi.
Trong lòng cô cảm thấy rất phức tạp, như là báu vật của mình bị người khác nhòm ngó.
Giống như những người theo đuổi thần tượng, thích nhất là thời điểm thần tượng của mình chưa được nhiều người chú ý, có một niềm vui thầm kín và cảm giác độc đáo khi trong lòng mình cất giấu một viên đá quý bí ẩn, nhưng khi thần tượng đột nhiên nổi tiếng, được nhiều người ủng hộ, tình yêu cuồng nhiệt có được dễ như trở bàn tay, những người này sẽ cảm thấy không còn yêu thần tượng như trước nữa.
Bởi vì quá yêu thích đến mức thiên vị nên luôn muốn người đó độc nhất vô nhị và bí ẩn.
Ngu Điềm nghi ngờ tâm trạng hiện giờ của mình rất giống fan girl.
Cô cảm thấy hơi không thoải mái, nhưng lại không tìm được nguyên nhân khiến mình không thoải mái.
Sự chuyên nghiệp xuất sắc và ngoại hình vượt trội của Ngôn Minh là điều không còn gì phải nghi ngờ, ai cũng có thể nhìn thấy, luôn có rất nhiều người theo đuổi Ngôn Minh, Nhậm Nhã Lệ bị anh hấp dẫn là chuyện bình thường, nhưng…
Nhưng Ngôn Minh đối xử với Nhậm Nhã Lệ quá dịu dàng, anh còn chưa bao giờ dịu dàng như vậy đối với người có khả năng trở thành em gái kế là mình đây.
Tuy rằng trước mắt không phải là anh trai chính thức trên phương diện pháp luật, càng không có quan hệ huyết thống nhưng Ngu Điềm vẫn cảm thấy có loại cảm giác chênh lệch như ai nào đó của mình bị cướp đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Rất nhanh, mẹ của Nhậm Nhã Lệ đã quay trở lại, viền mắt hơi đỏ, nhưng giọng điệu rất cảm kích, cảm ơn Ngôn Minh hết lần này tới lần khác, sau đó đưa Nhậm Nhã Lệ đi phòng khám bình thường kiểm tra thị lực.
Trong văn phòng chỉ còn lại Ngôn Minh và Ngu Điềm.
"Vừa rồi là thuốc gì mà thần kỳ vậy ạ?"
Ngu Điềm giả vờ tự nhiên nói: "Nhưng nếu anh đã sớm nhìn ra được bệnh của cô ta, biết cần phải uống thuốc gì, thuốc kia còn thần kỳ như vậy, uống mấy viên liền khỏi ngay thì sao lại không nhanh lấy ra?"
"Nói cho cùng bác sĩ cũng rất bận, còn nói chuyện với Nhậm Nhã Lệ lâu như vậy cũng làm chậm trễ không ít thời gian của anh. Hơn nữa mẹ của Nhậm Nhã Lệ rõ ràng rất nóng lòng, em thấy vừa rồi bà ấy sắp tức giận tới nơi rồi, có lẽ là do đợi quá lâu nên lo lắng."
"Em còn mới phát hiện ra anh nói rất nhiều, xem ra vẫn là phân biệt đối xử."
…………………
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!