Chương 27: (Vô Đề)

Chỗ Ngôn Minh để xe cách bệnh viện không xa lắm, nhưng vì thời tiết mưa gió nên có cảm giác đặc biệt xa.

Giờ phút này Ngu Điềm đã không còn rảnh lo sống chết của Tề Tư Hạo, cô kéo mép váy bị mưa xối ướt đẫm trở nên nặng nề: "Tầng hầm bệnh viện không phải có chỗ đỗ xe sao? Tề Tư Hạo nói bác sĩ làm việc ở bệnh viện đều có vị trí đỗ xe cố định, sao anh lại đi xa như vậy?"

Cô bắt xe tới đưa ô cho Ngôn Minh, Ngôn Minh theo phép lịch sự bèn tỏ ý muốn đưa cô về nhà, hai người giờ phút này liền cùng nhau đi tới bãi đỗ xe.

"Tôi đúng là có nơi để xe cố định nhưng gần đây đã nhường cho một bệnh nhân nhỏ tuổi, cô bé là trẻ tàn tật, hai chân không thể đi lại, có bệnh về mắt rất nghiêm trọng, đặc biệt là hội chứng khô mắt, mỗi ngày đều cần tới bệnh viện làm vật lý trị liệu và sương hóa. Do còn phải ngồi xe lăn nên nếu không tìm được chỗ đỗ xe gần đây thì sẽ rất bất tiện. Bệnh viện của chúng tôi rất khó tìm chỗ đỗ xe, sắp tới cô bé sẽ thường xuyên tới làm vật lý trị liệu, tôi là một người có đôi chân khỏe mạnh, đi bộ thêm vài bước tới bãi đỗ xe tư nhân bên ngoài là được."

Giọng điệu Ngôn Minh không chút gợn sóng, giống như chỉ tiện tay làm một chuyện rất bình thường.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nhưng chính thói quen "không lấy công làm của" ấy lại khiến Ngu Điềm rừng động.

Ngôn Minh rõ ràng rất lãnh đạm, nhưng thật ra lại rất dịu dàng.

Những yếu tố tưởng chừng như hoàn toàn trái ngược khi kết hợp ở trên người anh lại không mâu thuẫn chút nào, cực kỳ tương xứng, khiến người ta khát vọng, sẵn sàng băng qua biển lửa chịu đựng sự lạnh lùng xa cách của anh để hưởng thụ được một chút dịu dàng tiềm ẩn trong con người này.

Trái tim Ngu Điềm hình như đã bị mưa làm ướt, trở nên nhạy cảm và mềm như nước.

Cô nhìn Ngôn Minh đi ở phía trước mình, trong lòng không nhịn được cảm khái, cũng may rất nhanh đã tới chỗ để xe.

Chỉ là Ngu Điềm vừa muốn thở phào nhẹ nhõm thì vừa ngẩng đầu lên đã thấy ở góc đường cách chỗ này không xa có một chiếc xe máy giao hàng đang mất kiểm soát do ngày mưa mặt đường trơn trượt. Người giao hàng nét mặt hoảng sợ, đáng tiếc phanh lại không ăn. Khoảnh khắc anh còn chưa phản ứng kịp, xe máy đã lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đâm thẳng về phía Ngôn Minh.

Ngôn Minh bị tán ô che khuất tầm nhìn nên không hề hay biết nguy hiểm đang tới gần.

Người giao hàng dưới tình huống khẩn cấp thậm chí đã quên mất nhấn còi xe cảnh báo người qua đường xung quanh, chỉ mải cúi đầu loay hoay cái gì đó, dường như cố gắng muốn khống chế tay lái.

Lúc này, chiếc xe đang chạy đến ngày càng gần hơn.

Ngu Điềm không hề do dự, cô chẳng chút suy nghĩ đã ném ô trên tay đi, thời gian rất cấp bách, cô không kịp nghĩ nên làm như thế nào đã mạnh mẽ tiến về phía trước đẩy Ngôn Minh ra.

Một tiếng phanh gấp chói tai vang lên, sau khi xe máy đâm vào bụi cây phía sau Ngu Điềm, bị chặn cuối cùng cũng dừng lại, người giao hàng ngã lăn sang bên cạnh, vì có đội mũ bảo hiểm nên không bị thương nặng, lập tức nhanh nhẹn bò dậy bắt đầu dựng xe lên.

Ngu Điềm không bị đụng trúng nhưng cánh tay bị tay lái quẹt qua, theo lực quán tính bị hất văng xuống đất, còn may trên tay chỉ có vết thương ngoài da, chảy một ít máu nhưng không nghiêm trọng lắm.

Cô vừa đứng lên, không rảnh quan tâm bản thân bị mưa xối đến chật vật, theo bản năng nhìn về phía Ngôn Minh.

May là anh không sao.

Ngôn Minh dường như còn chưa phản ứng lại, sau khi bị đẩy ra cũng không ngã, lúc xe máy tạt qua chỉ bị bắn nước bùn lên người.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngu Điềm vội chạy tới bên cạnh anh, cầm lấy tay anh, kiểm tra cẩn thận, không phát hiện ra vết thương nào mới yêm tâm thả lỏng.

"Tốt quá." Đỉnh đầu cô toàn nước mưa, tóc dính vào bên mặt, không có chút cảm giác đẹp đẽ nào chỉ đầy chật vật nhưng Ngu Điềm lại nở một nụ cười từ tận đáy lòng: "Anh không sao thì tốt rồi."

Đối với bác sĩ phẫu thuật mà nói, bị thương ở tay chính là kiếp nạn lớn nhất trong nghề.

Ngu Điềm vì vậy mà trả giá đắt bằng việc ước mơ tan biến, Ngôn Minh là bác sĩ khoa mắt cực kỳ xuất sắc, đôi tay này so với của cô còn quý giá hơn, anh gánh vác hy vọng của bao nhiêu người muốn được nhìn thấy ánh sáng.

Ngu Điềm vì chuyện bị thương ở tay nên rất đau khổ, cô không muốn để chuyện như vậy xảy ra trên người bất kỳ bác sĩ ưu tú nào khác. Vừa rồi lúc đẩy Ngôn Minh ra, cô chỉ có duy nhất một suy nghĩ đó.

Ngôn Minh là một bác sĩ khoa ngoại vô cùng vô cùng tài giỏi, tuổi còn trẻ như vậy có thể nói là tiền đồ không thể ước lượng, anh có thể cứu lấy đôi mắt của rất nhiều bệnh nhân, còn cô chỉ là một người không có cách nào hành nghề y. Ngôn Minh an toàn, đặc biệt là đôi tay của anh, vĩnh viễn tốt hơn là bản thân cô.

Cô sẽ không tiếc bất cứ giá nào để bảo vệ được hai bàn tay này.

Cũng tuyệt đối không thể chịu đựng bi kịch tương tự tái diễn một lần nữa ngay ngay trước mặt mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!