Chương 20: (Vô Đề)

Trong nháy mắt kia, Ngu Điềm thề cô không nhìn nhầm, Ngôn Minh lộ ra biểu cảm nghiến răng nghiến lợi nhưng lại cật lực kìm xuống. Một lúc sau, anh đã điều chỉnh nét mặt về trạng thái hoàn mỹ, tựa như mặt hồ phẳng lặng, khiến không ai có thể biết được trước đó đã trải qua một hồi biển động. Cho nên Ngu Điềm bắt đầu hoài nghi chính mình bị ảo giác.

"Không khó."

Ngôn Minh nghẹn ra từng chữ, anh hung tợn mà nhìn Ngu Điềm, nhưng sau đó vẫn giảng giải lưu loát chứng minh hai chữ "không khó" này.

" Trường hợp mà cô đề cập đến, bệnh nhân đã phát tác glocom góc đóng cấp tính, mấy năm trước đó anh ta cũng thường xuyên bị vậy. Sau khi điều trị bằng thuốc tại phòng khám ở địa phương thì triệu chứng đã thuyên giảm nhưng cơn lần này phát tác khá nghiêm trọng. Buồng trước của mắt biến mất, nhãn áp cao, rủi ro phẫu thuật rất cao khi phải chọc buồng trước nhưng khó để xác định được vị trí chính xác…"

"Vậy nên, để giải quyết chỗ khó do buồng trước biến mất, cần dùng dao phẫu thuật nghiêng 15 độ xuyên qua giác mạc, để cho một ít thủy dịch chảy ra ngoài, buồng trước sẽ lộ ra được một chút."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Sau đó dùng kim tiêm 5ml đi vào từ lỗ chọc, xoay góc kim sang một bên, để thủy dịch dần chảy vào ống tiêm đồng thời hạ nhãn áp trước. Bằng cách này có thể làm giảm áp suất bên trong mắt và giải quyết vấn đề của buồng trước, giúp cho ca phẫu thuật thực hiện được dễ dàng hơn."

Những gì Ngôn Minh đang giảng giải là một ca phẫu thuật cắt bỏ mống mắt ngoại vi mà anh từng thực hiện trước đó, anh tập trung vào một số vấn đề quan trọng và ý tưởng giải phẫu mà Ngu Điềm đã đặt câu hỏi trong notebook, giải thích rất tường tận.

" Nhưng vì mong muốn của bệnh nhân là không làm đại phẫu, không muốn phải chịu rủi ro nằm viện sau phẫu thuật nên trong quá trình thực hiện không nên đưa kẹp vào sâu bên trong để lấy mống mắt. Đoạn sau của video mà cô đưa, cần ấn nhẹ rìa môi sau của vết rạch, mống mắt sẽ từ đó nhô ra, sau đó giữ lấy, cắt bỏ, khử trùng là có thể hoàn thành theo mong muốn của bệnh nhân, kiểm soát rủi ro ở mức thấp nhất." 

Ngôn Minh nói đến đây còn bổ sung: "Đối phương là công nhân làm việc ở công trường. Thứ nhất nếu phải nhập viện để làm đại phẫu và theo dõi thì chi phí sẽ rất cao, hai là anh ta trên có mẹ già dưới có con nhỏ, không thể nào làm đại phẫu rồi không đi làm, ba là người bệnh đối với việc làm đại phẫu có áp lực tâm lý khá lớn."

Ngu Điềm liên tục gật đầu, vốn cô còn định tìm đề tài nói gần nói xa để lôi kéo làm quen, nhưng vừa tiến vào trạng thái hỏi đáp này thì cái gì cũng không để ý nữa.

Ngu Điềm gần như tranh thủ từng giây từng phút không ngừng đặt câu hỏi với Ngôn Minh.

Do có nền tảng kiến thức y học không tệ nên rất nhiều vấn đề trước đó cô suy nghĩ chưa rõ, Ngôn Minh chỉ cần hơi gợi mở, Ngu Điềm đã có thể dễ dàng nghĩ thông.

Cô không giống những thực khách khác trách nhà hàng phục vụ món chậm, chỉ hận không thể để bọn họ mang lên chậm hơn.

So với khát vọng ăn uống, món ăn tinh thần lúc nào cũng thơm ngon hơn.

Có lẽ đối với Ngôn Minh cũng là như thế.

Vừa bước vào quá trình giảng giải, anh cực kỳ chuyên tâm, đã không còn cảm giác đề phòng quái lạ trước đó đối với Ngu Điềm. Trước những vấn đề mang tính chuyên nghiệp mà Ngu Điềm hỏi, anh hoàn toàn không hề giấu diếm chia sẻ hết với cô, không để tâm đến việc nhà hàng lên món chậm.

Vì để tạo không khí lãng mạn, đèn trong nhà hàng trang trí hơi tối, ngoài cửa sổ là gió đêm thổi dọc theo bờ hồ, trên vách tường in bóng cây cỏ lắc lư, mỗi bàn ăn đều đặt nến thơm, tỏa ra hương chanh và xạ hương trắng hòa quyện với nhau, mập mờ như gần như xa, ánh nến đang lay động chớp tắt. Sườn mặt của Ngôn Minh trong bóng tối gần trong gang tấc, dường như đưa tay là có thể chạm tới nhưng lại có vẻ rất xa xôi.

Ngu Điềm đang chăm chú nghe anh giảng bất chợt ngẩng đầu, trước mặt chính là cảnh tượng như vậy.

Người đàn ông lạnh lùng tuấn tú hơi rũ mắt, ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng chỉ vào một chỗ trên notebook, chuyên tâm tỉ mỉ giảng giải.

Ngu Điềm biết mình nên tập trung tinh thần nhưng không hiểu sao lại có chút lơ đãng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tầm mắt trở nên mơ hồ, sự chú ý cũng tan ra, không có cách nào nhìn chữ trên notebook, tựa như một con cái bơi lang thang ở trong nước không có mục tiêu, trong lòng muốn giữ vững tâm lý đề phòng nhưng không có cách nào không chế được bản thân đớp lấy mồi câu bên trên mặt nước.

Gương mặt này của Ngôn Minh chính là mồi câu cô.

Ngu Điềm ngơ ngác nhìn sườn mặt của anh, cho đến khi lý trí bị tiếng nói của Ngôn Minh gọi về.

"Ngu Điềm, chỗ này nghe có hiểu không?"

Vẻ mặt Ngôn Minh xa cách, nhưng dưới ánh đèn mờ nhạt lại phủ lên một tầng dịu dàng không chân thực.

Anh nhìn Ngu Điềm, thanh âm mang theo hơi lạnh: " Cô thất thần, có chỗ nào không theo kịp thì để tôi nói lại một lần."

Rõ ràng là giọng điệu vô cùng khách khí, nhưng Ngu Điềm lại bởi vì chột dạ mà hai má đỏ bừng.

Cô không dám nhìn thẳng Ngôn Minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!