Ngu Điềm nhận của Ngôn Minh 5000 tệ, nội tâm cảm thấy rất bất an.
Cũng may Tề Tư Hạo đã chính thức nhậm chức tại bệnh viện nơi Ngôn Minh làm việc, trùng hợp mà cũng không trùng hợp được sắp xếp tới khoa mắt, mang về một tin tức quan trọng.
" Tuy bọn tôi mới tới không cần phải làm việc gì quá chuyên nghiệp, nhưng mỗi ngày đều phải đưa người bệnh đi kiểm tra thủy tinh thể, kiểm tra thị lực, nhãn áp, bận đến mức chân không chạm đất, tôi ngày nào cũng sau một rưỡi chiều mới được ăn trưa."
Tề Tư Hạo hai mắt nhìn vào khoảng không, trong lòng xúc động: "Nhưng so với bác sĩ giống như Ngôn Minh, đãi ngộ của tôi vẫn được coi là tốt, anh ấy có lúc sau hai giờ chiều vẫn chưa được ăn cơm. Đàn anh khám bệnh cho bệnh nhân rất cẩn thận, luôn không chịu nổi lời thỉnh cầu của một số người bệnh từ xa đến khám, khám xong còn cho số điện thoại, thường xuyên qua lại, sau đó thì không kịp ăn cơm, có đôi làm phẫu thuật từ sáng cho đến chiều."
Ngu Điềm có chút kinh hãi: "Vậy không thể đặt cơm hộp sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Anh ấy khám xong còn không có thời gian cầm điện thoại đặt cơm, cho dù có cũng không có thời gian đi lấy ăn."
Tề Tư Hạo bội phục Ngôn Minh, đồng thời không quên dẫm vị tình địch này của mình hai cái: "Ai bảo anh Ngôn Minh của bà không chịu thông suốt đi yêu đương? Bác sĩ nam cùng khoa với anh ấy, người ta biết tìm bạn gái, tuy mỗi ngày đều bận rộn nhưng có bạn gái đến đưa cơm, thay đổi các món khác nhau tốt cho dạ dày, nuôi anh ta tới trắng trẻo mập mạp…"
Tề Tư Hạo người nói vô tâm, nhưng Ngu Điềm người nghe lại có ý.
Cô vô duyên vô cớ nhận của Ngôn Minh 5000 tệ, lại nghĩ tới ân huệ hôm lễ kỷ niệm thành lập trường Ngôn Minh giúp cô buộc dây giày, cộng thêm mẹ mình còn đang hẹn hò với ba của đối phương, vốn đang không tìm được điểm đột phá đối xử tốt với Ngôn Minh, hiện giờ nghe Tề Tư Hạo nói một phen, cuối cùng Ngu Điềm đã tìm ra được phương hướng.
Dù sao gần đây bản thân đang livestream cách làm thực đơn các liệu pháp ăn uống, nhân tiện rèn luyện tay bị thương, sao không một mũi tên bắn trúng vài con chim, nhân lúc Ngôn Minh đến khám ngoại trú, làm mấy kỳ thực đơn dưỡng dạ dày, làm xong trực tiếp đem đồ ăn tới bệnh viện cho anh?
Ngu Điềm trước nay là người thuộc phái hành động, nói là làm ngay.
Hôm nay Ngôn Minh tới khám ngoại trú.
Ngu Điềm vì vậy nấu cháo, còn làm mấy món cơm nhà, lại lấy ra bánh kem phô mai trong tủ lạnh, chạy tới bệnh viện trực thuộc.
Cô ở trên đường gửi tin nhắn cho Ngôn Minh.
Nhưng tới khi đến bệnh viện rồi mới nhận được tin nhắn Ngôn Minh thong thả trả lời muộn.
[Không cần, cô tự mình ăn đi. Tôi đang họp, không đi ra được, cảm ơn ý tốt của cô nhưng lần sau không cần phiền phức như vậy.]
Này sao mà được!
Tự mình tới đây một chuyến, còn không phải vì muốn vuốt mông ngựa Ngôn Minh?
[Không sao ạ! Anh Ngôn Minh, em làm bánh kem phô mai anh thích nhất, chỉ làm có một phần, là làm riêng cho anh đấy. Dù sao chiều nay em cũng rảnh, em ở tầng một đợi anh nửa tiếng, nếu lát nữa cuộc họp vẫn chưa thể kết thúc thì em sẽ đi.]
Ngôn Minh rất kiên quyết cự tuyệt: [ Không cần, cô đi đi, một tiếng sau tôi cũng chưa thể xong được, ý tốt của cô tôi xin nhận. Cảm ơn.]
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ngu Điềm nhìn Ngôn Minh trả lời khách sáo lãnh đạm, hơi buồn bực.
Xem ra hôm nay không khéo, đưa cơm cho Ngôn Minh chắc là đưa không được rồi.
Nhưng bất kể như thế nào, cũng không coi là hoàn toàn vô dụng, ít nhất tâm ý của mình đã được gửi tới.
Ngu Điềm nhìn hai chữ "Cảm ơn", cảm thấy ít nhất bản thân đã thành công soát cảm giác tồn tại trước mặt Ngôn Minh.
Sau đó cô nhìn về phía hộp cơm trong tay mình.
Bởi vì tay cô không đủ linh hoạt, động tác chậm hơn rất nhiều, mấy thứ này Ngu Điềm đã làm rất lâu, nếu đem tới bệnh viện mà Ngôn Minh không ăn, vậy để không cũng lãng phí…
**
Cũng không biết có phải trùng hợp không, Ngôn Minh vừa trả lời tin nhắn của Ngu Điềm xong, viện trưởng chủ trì cuộc họp bất ngờ có việc đột xuất, vì thế chỉ sau năm phút đã kết thúc thảo luận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!