"Cá Nhỏ, thật ra anh đã chú ý em từ lâu rồi, bắt đầu từ lần đầu tiên em lộ mặt ở hoạt động livestream của nền tảng, anh đã thường ngồi canh trong phòng livestream của em."
Người đàn ông nhìn chằm chằm Ngu Điềm, như có chút trách cứ: "Đáng tiếc sau đó dù thế nào em cũng không chịu lộ mặt nữa, thật sự quá đáng tiếc.
Em mà lộ mặt, số liệu livestream nhất định sẽ bùng nổ cho mà xem."
Ngu Điềm không phải chưa từng nhận được những lời khen tặng kiểu vậy, cô cười tỏ ý cảm ơn, sau đó khéo léo dẫn dắt đề tài về lại chuyện chính: "Vương tiên sinh, hôm nay tôi muốn bàn với anh một chút về chuyện hợp tác quyên góp.
Anh muốn quyên góp dưới danh nghĩa công ty hay cá nhân, chúng tôi đều có thể gửi lời cảm ơn ở phần mở đầu hoặc kết thúc của mấy kỳ chương trình phổ cập khoa học sắp tới."
"Mặt khác, nếu anh có yêu cầu đặc biệt gì, cũng có thể nói ra." Thái độ của Ngu Điềm rất thẳng thắn, rạch ròi: "Còn về hạn mức quyên góp, trước mắt chúng tôi chia ra làm 2.000 tệ, 5.000 tệ, 10.000 tệ và 30.000 tệ, tương ứng với các loại đề cử và cảm ơn khác nhau…"
Ngu Điềm đang định tiếp tục giới thiệu về vị trí đề cử, kết quả lại bị người đàn ông đối diện cắt ngang: "Tôi trực tiếp quyên góp 1.000.000 tệ."
Ngu Điềm ngẩn người, đây là chuyện tốt, nhưng phản ứng đầu tiên của cô là từ chối: "Hạn mức này quá lớn, tôi cảm thấy cần phải thành lập quỹ từ thiện chính quy mới có thể nhận tiền.
Phòng làm việc của chúng tôi tuy rằng có đoàn đội nhỏ, nhưng không có chuyên gia có thể xử lý số tiền lớn như vậy, chỉ sợ làm không tốt sẽ dẫn tới tranh luận hoặc gây hiểu lầm.
Hơn nữa hình thức hợp tác này, chúng tôi chỉ mới bắt đầu thăm dò, cũng không nghĩ sẽ phát triển quá lớn, vẫn nên từ từ, từng bước một…"
"Không sao, có thể nói lời cảm ơn trong video hay không anh cũng không quan tâm.
Đây chỉ là số tiền đầu tiên anh cho em, sau này anh còn có thể cho tiếp." Người đàn ông cười toe toét nhìn mặt Ngu Điềm: "Chỉ là muốn hỏi em một chút, em có suy nghĩ muốn kiếm chút tiền tiêu vặt không?"
Ngu Điềm cau mày.
Đối phương lại coi sự im lặng của cô là ngầm đồng ý, tiếp tục nói: "Bình thường anh có thể cho em một ít tiền tiêu vặt, thỉnh thoảng em cùng anh ăn cơm là được, tiền là dùng để làm từ thiện, hay là những cái khác cũng tùy em.
Anh mặc kệ em xài như thế nào."
"Anh ấy à, không thiếu tiền, thời gian cũng rất nhiều, chỉ là có đôi khi cảm thấy rất cô đơn, anh nghĩ hẳn là em có thể cùng anh tán gẫu."
Lời ngầm này, Ngu Điềm cuối cùng cũng đã nghe ra.
Ngu Điềm mím môi, ngay lập tức lạnh mặt: "Ngại quá Vương tiên sinh, tôi cũng không còn độc thân, có lẽ lần trước ngài không xem hết hoạt động livestream của nền tảng, bạn trai của tôi cũng xuất hiện."
"Anh biết." Kết quả cho dù Ngu Điềm đã nói tới mức này, đối phương vẫn rất bình thản: "Ý của anh là, em có chút tiền tiêu vặt, hoàn toàn không cần nói cho bạn trai em biết.
Anh cũng không để bụng loại chuyện này, chúng ta kết bạn, em hiểu mà, là quan hệ bạn bè tương đối thoải mái ấy."
Anh ta nói tới đây, liếc mắt quan sát Ngu Điềm: "Anh để ý thấy, quần áo em mặc không phải hàng hiệu, vòng cổ cũng không phải của thương hiệu xa xỉ, nhìn qua giá chỉ ở mức trung bình.
Anh biết trên mạng đều nói trong nhà bạn trai kia của em rất có tiền, nhưng trong nhà có tiền, anh ta có thể định đoạt tiền, hay có hào phóng với bạn gái hay không là ba chuyện hoàn toàn khác nhau.
Em ăn, mặc, ở, đi lại đều giản dị như vậy, anh nghĩ, anh ta chắc là không cho em tiền đúng không?"
Người đàn ông đó cười một cái, đổi giọng nói: "Nhưng anh thì không giống vậy, công ty của ba anh, anh đã trực tiếp thừa kế và quản lý, mà anh đối với cô gái tài giỏi như em, rất là hào phòng…"
Làm truyền thông tự phát, sẽ gặp phải đủ loại cư dân mạng, Ngu Điềm cũng không phải chưa từng nhìn thấy những tin nhắn có nội dung tán tỉnh hay trêu chọc, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải loại người lấy danh nghĩa "quyên góp từ thiện" để nói chuyện bao nuôi một cách trắng trợn như vậy.
So với phẫn nộ thì cô cảm thấy khó tin hơn.
Tại sao trong xã hội hiện đại, vẫn còn tồn tại những tên đàn ông thiểu năng tự cho mình là tốt đẹp, cảm thấy dùng tiền có thể đả động được người khác vậy? Suy đoán nội tâm của phụ nữ một cách thực dụng, hoàn toàn không hiểu tôn trọng là cái gì?
Vốn còn cho rằng đối phương là một người nhiệt tình làm từ thiện, nhưng hiện giờ xem ra cháy nhà mới ra mặt chuột.
Ngu Điềm cuối cùng cũng hiểu rõ dụng ý khác trong lời của đối phương.
Cô trầm mặt, đang sắp xếp lại câu từ để đáp trả lại đối phương một cách có trật tự rõ ràng, từ chối thẳng thừng thì bỗng nghe thấy tiếng ghế dựa ở phía sau lưng dịch chuyển, tiếp theo là tiếng người đứng dậy, âm thanh giày cao gót đi về phía Ngu Điềm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!