Chương 4: Tìm Kiếm Người Lạ

Tan học, Mặc Hiểu lên con xe ferrari của mình lái thẳng về biệt thự họ Vỹ. Về đến nơi, anh ra lệnh cho người đem xe vào gara rồi cho gọi ngay quản gia lên phòng. Anh rất ghét vào căn nhà này, nơi mà đã đẩy anh trở thành một con người lạnh lùng, ngang tàng như ngày hôm nay. Anh căm ghét ba anh. Chính vì điều đó mà anh rất hiếm khi trở về đây, ngoại trừ những lúc mẹ anh gọi về hay có việc gì đó hết sức quan trọng.

Là Mặc Hiểu, mọi ngày nếu về đây anh sẽ không quan tâm tới ai, không cho ai làm phiền mình và cũng không bao giờ mở lời kêu gọi một ai, tự anh sẽ giải quyết

hết. Giọng nói đầy uy lực và lạnh lùng của anh khiến cho nhiều người làm trong biệt hự phải đứng tim rùng mình. Mọi người trong nhà ai cũng cảm thấy rất lạ và có

một chút lo lắng. Hôm nay vừa về đến nhà anh đã cho gọi ngay quản gia lên phòng thì chắc chắn sẽ có một việc quan trọng. Ông quản gia và cả những người làm ai

cũng nhìn nhau mà tò mò, ánh mắt thấy rõ sự sợ hãi. Hít một hơi thật sâu, ông quản gia đi lên phòng anh trên tầng 3 của biệt thự.

Cốc... cốc...

Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên.

- Ai??? Giọng nói lạnh lùng khiến quản gia Đinh bên ngoài phải rùng mình. Sống với anh đã được mười mấy năm nhưng ông vẫn chưa thể nào quen được lối sống và

cách ứng xử, lời nói ngang tàng của anh.

- Dạ. Là tôi, quản gia Đinh ạk. Lấy lại bình tĩnh, ông quản gia Đinh đáp trả câu hỏi của Mặc Hiểu.

- Ừkm. Vào đi. Cửa không khóa. Mặc Hiểu nhẹ giọng hẳn.

Bên ngoài cửa phòng, ông quản gia vuốt ngực, thở phào nhẹ nhõm. Ông mở cửa rồi bước vào. Đóng lại cửa, quay người vào trong ông thấy Mặc Hiểu đang ngồi

vắt chéo chân để trên bàn, mắt ngắm cái gì đó trong chiếc Oppo. Ông định tiến lại gần xem thử thì Mặc Hiểu ngẩng đầu lên, chau mày vẻ không ưa. Quản gia Đinh như hiểu được anh đang bức xúc nên chỉ biết cười chừ, cúi đầu xuống.

- Ông ngồi đi. Hôm nay tôi gọi ông lên là muốn nhờ ông một việc... Mặc Hiểu đưa ánh mắt hổ phách màu huyết của mình nhìn ông quản gia Đinh ra lệnh.

- Dạ, thiếu gia cứ nói.

Mặc Hiểu giơ điện thoại ra cho ông xem. Trong điện thoại ông thấy đó là hình một cô gái rất xinh đẹp rồi bất chợt ông nhớ ra điều gì đó liền thốt lên:

- Ơ... cô gái này...

- Sao??? Ông thấy cô ấy àk??? Ở đâu??? Mặc Hiểu đập bàn, đứng phắt dậy khiến ông quản gia càng thêm hoảng.

- Dạ... hôm nọ khi đưa ông chủ ra sân bay tôi có thấy cô gái này kéo vali đi một mình ở đó. Nhưng có lẽ cô ấy sẽ ra nước ngoài, bởi vì tôi thấy cô ấy đi vào ngay sau khi sân bay thông báo vào làm thủ tục sang NewYork. Quản gia Đinh vuốt vuốt cằm.

- Tôi muốn ông cho người điều tra ngay xem cô ấy đang ở đâu. HIểu không???

- Dạ!!! Quản gia Đinh gật đầu, đứng dậy chào rồi đi ra khỏi phòng.

Vừa đóng cửa phòng, ông quản gia trong đầu hiện rõ dấu hỏi chấm to đùng. Đại thiếu gia lạnh lùng mọi ngày hôm nay lại đi tìm kiếm một cô gái sao??? Chợt ông

thấy bà Vỹ (mẹ anh ) đi tới.

- Có chuyện gì vậy???

- Dạ, thiếu gia yêu cầu tôi tìm một cô gái. Quản gia lễ phép thưa.

- Một cô gái??? Bà Vỹ không khỏi ngạc nhiên khi thấy con trai mình tìm một người con gái mình. Bà suy nghĩ gì đó rồi quay sang ông quản gia

- Hãy cố gắng tìm cho

tốt.

- Dạ!!!

- Mà quên, nếu biết gì về cô gái đó hãy báo cho tôi biết được không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!