-Đùa hả???
-Quân ngồi trên ghế đối diện Mặc Hiểu. Anh đang rất "khó tiêu" nha. Cô gái mà lúc anh bước chân vào đây thấy đó chẳng phải là Nhã Du hay sao? Anh đã từng gặp cô rồi, vậy nên chắc chắn không thể nào nhầm người được. Nhưng mà.... Nhã Du ở đây, lại còn được gọi là gì nhỉ? AF! Đúng rồi, là AF
- cái tên mà trong thế giới ngầm ai chẳng phải dè chừng. Lạ lắm. Hôm nay cô cũng không đeo mặt nạ. Do không đoán được bọn anh sẽ trở lại, hay do cô không muốn che dấu khuôn mặt đã bị phát hiện rồi.
Quân đang rất muốn ai đó giải đáp cho mình cái quái gì đang xảy ra nhưng điềm nhiên lại không ai nói gì.
-Đùa đùa cái gì? Anh nhìn mà không thấy à? Đồ khùng!
-Hân nhìn Quân đang mắt chữ A mồm chữ O, lên tiếng. Chuyện ở ngoài Bắc cô còn nợ anh đây.
-Cô thôi đi nha! Tôi mắc nợ cô cái gì à mà suốt ngày đeo bám tôi vậy.
-Quân ấm ức.
-Thôi! Cho tôi xin! Không biết anh bám tôi hay tôi bám anh còn chưa rõ.
-Chẳng chịu thua, Hân nói lại.
-Cô.....
-Quân cứng họng chẳng nói lên lời.
-Không chấp cô!
-Quân phán.
Quân quay sang nhìn Mặc Hiểu đang nhấp nháp ly rượu whisky. Từ lúc Mặc Hiểu kéo "mĩ nhân" lòng anh đi trở về, anh thấy Mặc Hiểu cứ uống rượu rồi lại uống rượu, ánh mắt có chút gì đó rất khác lạ. Kích thích trí tò mò, Quân lên tiếng, nhìn Mặc Hiểu:
-Cậu và "mĩ nhân của tôi" đi đâu vậy?
-Từ bao giờ Nhá Du lại trở thành mĩ nhân trong lòng anh vậy chứ?!
Mặc Hiểu nghe hỏi thoáng chút cau mày đẹp. Anh không trả lời tay bỏ ly rượu đang uống dở của mình xuống tiến thẳng vào trong căn phòng đối diện.
-Này này, đừng bơ nhau vậy chứ.
-Quân vọng theo.
Quăng tấm thân nặng nhọc của mình xuống chiếc giường mà Nhã Du đã từng được chăm sóc, Mặc Hiểu nhớ lại những chuyện vừa xảy ra.
_________________________
Ngoài Bắc, tại bar X.
Trong một căn phòng mang một vẻ u tối bởi những ánh đèn mờ ảo, ba người con trai với ba vẻ mặt khác nhau đang ngồi hưởng thụ những ly rượu mạnh cùng với tiếng nhạc. Có vẻ như với ba người họ mỗi người đang đeo đuổi một suy nghĩ riêng cho mình, hẳn nhiên không ai nói ai lời nào. Nhưng lại có một người con trai đang nhớ về ai đó với mái tóc xõa dài và đôi mắt màu ngọc bích. Anh nhớ cô! Bỗng..... Không gian được tiếng điện thoại hòa nhập. Mặc Hiểu với lấy cái điện thoại trên bàn của mình, áp lên tai:
-Mặc Hiểu!
-Đầu dây kia lên tiếng trước.
-Có chuyện gì?
-Mặc Hiểu đáp, giọng dịu đi rất nhiều.
-Ba thằng di chuyển vào đây mấy ngày được không? Đang có một phi vụ lớn! Cần có bọn em!
-Lâm nài nỉ. Lâm cứ nghĩ rằng Mặc HIểu sẽ đáp "Không cần thiết" như mấy lần trước nhưng không.......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!