Chương 30: Sự Thật Bất Ngờ

Ngoài trời mưa tầm tã như đang trút hết gánh nặng. Những hạt mưa rơi trên mái tôn phát ra những tiếng lộp bộp lộp bộp vui tai. Mưa rơi xuống nền đất vỡ tan, hoà cùng với dòng nước đọng lại từ đầu. Hàng cây vui thích tắm mưa, khẽ đung đưa như đang vui sướng tận hưởng. Đường lớn mọi người tất tưởi chạy điên loạn tránh những hạt mưa khó ưa. Những chiếc xe máy, những con ôtô phóng chạy với tốc độ kinh hoàng xé toạc màn mưa giông.

Đâu ai biết? Cơn mưa này

- cơn mưa từ đêm hôm qua

- cơn mưa định mệnh giữa hai con người. Một cơn mưa giống như bao cơn mưa khác. Nhưng kì tích một điều. Nó

- là người gắn kết hai con người lại với nhau. Nó

- là người đưa hai con tim chung một nhịp đập. Hay. Nó

- là một người nói ra toàn bộ sự thật???

Có lẽ cũng vì mưa nên hôm nay bệnh viện thưa người hẳn. Hoặc cũng có thể tại vì trước mắt một người bây giờ chỉ tồn tại một người. Phòng bệnh phủ lên một màu trắng lạnh lùng. Trắng của bức tường. Trắng của mảnh rèm cửa sổ. Trắng của ga giường. Và trắng của cả người con gái đang yên bình giấc nồng.

Bên chiếc giường vô tri vô giác cùng với người con gái đang im lìm ấy có một người con trai dáng lưng cao dáo đầy uy lực, mái tóc hung đỏ còn xoà xuống khuôn mặt đẹp tựa tạc khắc, đôi mắt hổ phách màu huyết ánh lên những tia nhìn khó hiểu rất khó để người khác nhận ra. Khuyên tai hình kim cương bên tai trái ánh lên những tia sáng lấp lánh khiến cho người con trai ấy toát lên vẻ đẹp như một thiên thần đầy ma lực. Sống mũi cao, nhịp thở dần đều nhưng dường như lại ẩn hiện những hơi gấp gáp xen lẫn lo lắng. Khí chất từ con người đó vẫn không thuyên giảm, thậm chí còn tăng thêm bởi sự tác động của chính môi trường xung quanh này. Lạnh buốt. Đôi tay mạnh mẽ nắm chặt lấy bàn tay đang lạnh toát nhưng lại rất mềm mại. Không phải đoán. Hai con người ấy chính là Mặc Hiểu và Nhã Du. Và đương nhiên người đang nằm thầm lặng trên chiếc ga giường lạnh lẽo kia chính là Nhã Du.

Đêm qua sau khi Nhã Du ngất đi, Mặc Hiểu đã chạy maraton bán sống bán chết đến bệnh viện. Anh chạy hết sức lực, đầu óc hoảng loạn, tay ôm chặt lấy người con gái trong lòng. Thật là! Anh có thể gọi taxi nhưng do lí trí còn đang lo lắng tới người con gái kia mà cứ thế chạy dưới mưa làm hại cả người anh ướt như con chuột lột, còn cô thì do ngấm mưa nên còn nặng thêm. T.

T

Tại bệnh viện...

Một đêm thưa người. Hành lang dài và vắng tanh, không một bóng người, không một tiếng động. Thậm chí hiện tại còn có thể nghe thấy cả hơi thở gấp gáp đầy lo lắng của người con trai đang ngồi trên hàng ghế đợi. Đối diện anh là căn phòng có hàng chữ đỏ "CẤP CỨU" sáng trưng. Đôi mắt hổ phách màu huyết dán chặt lên cánh cửa phòng ấy. Chờ đợi! Quần áo anh ướt nhẹp khó chịu. Mặc Hiểu đưa tay móc điện thoại trong túi quần.

Nhưng... Nó lại sập nguồn mới cay. Chẳng biết tại dính nước quá lâu hay tại hết pin. Không thể mãi mặc kiểu quần áo này được. Cái mùi hôi hôi bốc lên, khiến anh không ngừng cau mày. Anh đứng dậy tính đi xuống dưới sảnh chỗ mấy cô nhân viên để gọi điện thoại cho người cầm quần áo đến nhưng vừa được hai ba bước, anh lại quay lại chỗ cũ. Có một con người anh không thể bỏ lại. Vừa bước lại gần cánh cửa căn phòng, thì "cạch" cánh cửa mở ra. Một ông bác sĩ già cùng với một cô y tá trẻ bước ra. Anh liền vớ lấy ông ta như mèo vớ cá, giọng gấp gáp nhưng lại không kém phần lạnh lùng khiến ông bác sĩ khẽ rùng mình:

- Sao rồi???

Không trả lời.

- TÔI NÓI CÔ ẤY SAO RỒI???

-Anh gắt khi không thấy ông ta trả lời.

Ông bác sĩ giật mình, nhanh chóng chỉnh lại tâm lý mình:

- Ổn rồi. Cô ấy không sao.

Nghe vậy, ánh mắt anh trùng xuống hài lòng. Ông bác sĩ già nói tiếp, nhanh nhanh chóng chóng để rời khỏi anh:

- Anh chắc là người nhà cô ấy?

Anh không đáp. Người nhà??? Anh và cô chỉ là hai con người xa lạ.

Ông bác sĩ thấy phản ứng của anh cũng cảm thấy khó hiểu nhưng không dám hỏi, đành làm lơ:

- Nếu vậy thì hãy chú ý tới sức khoẻ và tâm lý của cô ấy hơn. Có gì khác thường thì hãy đưa đến bệnh viện ngay, để lâu sẽ không tốt cho cô ấy đâu. Bệnh tình hiện tại của cô ấy không thể ổn định ngay được vì vậy hãy chú ý tới cô ấy hơn. Còn hôm nay do ngấm nước mưa cộng thêm việc không ăn uống đầy đủ nên cô ấy quá yếu, chúng tôi đã khám cho cô ấy rồi, nghỉ ngơi một chút sẽ khoẻ lại thôi.

Ông bác sĩ nói xong tính chuồn đi tránh khỏi cái luồng ám khí vô hình toả ra từ con người anh. Cô y tá bên cạnh vẫn còn đang mải mê ngắm vẻ đẹp của anh. Ngắm miễn phí mà, tội gì không chịu thưởng thức. Ông bác sĩ dượm bước đi, thấy thế cô y tá cũng có chút tiếc nuối nhưng công việc bắt cô phải đi. Đi chưa được bao xa, có một giọng nói vang tới:

- Ông nói bệnh tình hiện tại của cô ấy???

- Giọng lạnh tanh, Mặc Hiểu quay người lại. Bệnh tình hiện tại??? Nói vậy chẳng phải muốn ám chỉ hiện tại bây giờ cô ấy đang có bệnh. Lại còn để lâu sẽ không tốt cho cô ấy. Rốt cuộc ngoài bị sốt do ngấm mưa cô còn đang bị gì nữa vậy? Anh khó hiểu, không muốn quan tâm.

Nhưng không hiểu sao khi thấy ông bác sĩ kia nói vậy, trong lòng anh lại rất khó chịu, muốn biết hết về cô.

Nực cười!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!