Chương 28: Vụt Mất

Tại bar

Mặc Hiểu và Tư Khanh hôm nay ngồi ở chỗ cũ nơi khuất tầm nhìn và ánh đèn quán bar nhưng cũng không kém phần thu hút mọi người. Khi ba anh không chọn phòng vip thì cũng đủ hiểu mục đích đến để làm gì. Hôm qua có mặt bọn anh ở đây mà vẫn có tên làm loạn vậy thì xem thử xem hôm nay còn tên nào gan to vậy không. Nhưng mục đích thì ai cũng đã quá rõ rồi.

Quân từ ngoài hớt ha hớt hải chạy vào. Bộ vest đã vứt tung đâu mấy cái áo vest ngoài. Đầu tóc rõ chải chuốt nhưng giờ cũng đã thảm hại đôi chút. Mất hình tượng. Quân chạy tới bàn Mặc Hiểu, mặt đỏ bừng do mệt (đi xe mà nhể :=))). Anh giơ tay gọi phục vụ. Là khách quen nên không cần nói phục vụ cũng tự khắc bưng cho anh ly whisky. Khanh nhăn mặt nhìn anh.

Còn Mặc Hiều không thể hiện gì một chút suy nghĩ của mình nên cũng chẳng thể đoán được anh đang khó chịu hay đang thờ ơ.

Nhấp một ngụm rượu, Mặc Hiểu lại lướt đôi mắt hổ phách màu huyết của mình một vòng xung quanh quán bar. Anh đang tìm ai? Hôm qua có đến. Hôm nay liệu có thế không?

- Tao gặp rồi.

- Sau khi định hình lại, Quân nhấp rượu, nói lấp lửng.

- Gặp ai? Hôm nay mày bị sao đấy?

- Tư Khanh đáp lại khó hiểu.

Từ lúc Quân vào tới giờ hết thở đến chải chuốt rồi gọi rượu rồi lại thở. Bây giờ lại phán một câu khó hiểu. Mặc Hiểu đưa ánh mắt mình trở lại an toạ trên người Quân, dò xét nhưng lại thoáng những tia thờ ơ, lạnh lùng.

- Phương Nhã Du!

- Quân tiếp, vẻ thích thú.

- Thật???

- Khanh không tin.

- Ôz... Mày nghĩ mắt tao đui nhìn nhầm chắc.

- Quân liếc xéo, kể tường tận

- Nhìn cô ta giờ xinh hơn trong ảnh nhiều, như thiếu nữ đấy. Ngon phết!

- Quân cười khanh khách. Nhã Du mà nghe thấy chắc anh... die.

Vừa dứt câu anh nhận được ngay sự "hưởng ứng" của hai thằng bạn.

- Mày đùa???

- Khanh không tin. Anh đã tìm bâu lâu nay nhưng không có kết quả. Vậy mà Quân không làm gì mà lại biết được sao. Còn Mặc Hiểu thì nhìn chằm chằm Quân.

Lạnh sống lưng.

- Đây.

- Quân móc từ túi quần một cái carvisip giơ lên cho Khanh và Mặc Hiểu. Khanh giật lấy.

- Cô ta hiện giờ đang làm phó giám đốc của S&T.

- Nhưng sao mày có thể gặp???

- Khanh nhìn cái carvisip kia, khá hài lòng. Còn Mặc Hiểu vẫn lãnh băng.

- Ui giời. Mày nghĩ tao là ai mà không gặp được cô ta chứ.

- Quân cao giọng.

- Vả lại cô ta còn đi chung với hai người Hân và Nga trong tổ chức ta nữa. Không biết là trùng hợp hay là sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!