"A, đau qua, cái trò chơi gì mà !!!"
Trương Nghiên tức giận tháo mũ giả định xuống, không ngừng xoa xoa cái mông….
"Lại gạt ta, trong trò chơi quả nhiên không ai tốt cả"
Trương Nghiên cầm lấy điện thoại di động, gọi cho ca ca nàng:
- Ca, trò này ta không chơi nữa, bản đồ lớn như vậy, ngươi lại không mang ta theo, ta bị quái đánh đau muốn chết, chơi không vui !! Chơi không vui !!!
- Không phải chỉ là cảm giác chân thật một chút thôi sao, ta nói rồi, đó không phải bị thương thật, chỉ một chút là hết.
Ca ca của Trương Nghiên dở khóc dở cười.
- Ta không chơi, trừ khi huynh dẫn ta đi….
- Ta ở tân thủ thôn 253, ngươi ở tân thủ thôn 170, ta làm sao mà đi tìm ngươi được….?
- Mặc kệ, mặc kệ, nghỉ chơi, nghỉ chơi…
- …… Tùy ngươi vậy
Tắt điện thoại, Trương Nghiên giận dữ ném luôn điện thoại lên giường
- Không cần ngươi mang, ta tự có thể chơi tốt.
Trương Nghiên sau khi bình tĩnh lại một chút lại thở phì phì rồi đội mũ giả định lên.
Cái hình tượng đoan trang ngoài đời của Trương Nghiên so với hiện tại quả thực bất đồng, có điều đây mới chân chính là nàng, mới đúng là tính cách thực của nàng.
…..
- 3 đồng một cái, thu mua không hạn chế lông vũ, gỗ, sắt, cây trúc…
Lí Dật ngồi cạnh thôn trưởng mở một quầy hàng, thiết kế tự động mua.
Các gamer khác đang trong quá trình thăng cấp thấy vậy cũng lũ lượt tới bán, bán cho NPC tân thủ thôn chỉ có 1 đồng, mà Lí Dật lại mua 3 đồng, tự nhiên hấp dẫn được rất nhiều game thủ tới bán.
- Đại ca, ngươi mua mấy thứ rác rưởi này làm gì ? Cần dùng làm gì sao ?
- Đúng vậy, mua những thứ này làm chi ? Có nhiệm vụ ?
Lí Dật bị một đám gamer vây quanh, mồm năm miệng mười hỏi thăm.
Cũng may hắn đã thu đoản cung lại, nếu không với tình cảnh tất cả đều đang phải dùng dao đâm thọc thế này mà hắn lộ ra cây cung thì đảm bảo hắn khỏi nghĩ tới hai từ "an bình" nữa.
Bất luận ai hỏi gì, hắn đều không trả lời, Lí Dật quả thực lười, không muốn phí thời gian với người xa lạ, đối với các vấn đề họ tranh nhau hỏi, hắn vẫn một mực im lăng.
Gỗ, sắt, cây trúc, tất cả hắn đều thiếu, nhưng hắn mua không nhiều, chỉ mua đầy 5 ô (1 ô 500 cái) rồi thôi, sau đó hắn chỉnh lại cửa hàng, toàn lực mua lông Hỏa Diễm Ấu Điểu.
Muốn luyện Tạo Tiễn Thuật tơi mức cao nhất, nhất định phải có một số lượng lớn lông chim, ban đầu, lông chim rất dễ gặp, nhưng càng về sau khi level của gamer càng cao thì số lượng lông chim càng ít, sau này thậm chí cung không đủ cầu.
Thừa dịp hiện tại mọi người mới chơi, chủ yếu đánh Hỏa Diễm Ấu Điêu, thu mua nhiều một chút, luyện Tạo Tiễn Thuật tới đẳng cấp cao nhất mới là vương đạo.
Lí Dật mở quầy thu mua hơn 5 giờ, cuối cùng cũng thu đủ 100 tổ lông vũ, xếp đầy cả hòm đồ dành cho tân thủ mới dừng lại.
- Bằng hữu, sao không mua nữa ? Ta còn hai tổ nữa…
Lí Dật vừa thu quán lại thì một nam nhân thân thể gầy gò tìm tới hỏi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!