Rất nhanh, cuộc thi tốt nghiệp cũng bắt đầu, so với kiếp trước, tình huống cũng không khác biệt lắm, với trình độ của Lí Dật, hắn tự bản thân hiểu rõ, không có hy vọng gì, nhiều nhất là được một tờ chứng nhận tốt nghiệp mà thôi.
Ngày 15 tháng 7, Chúng Thần Chi Vương bắt đầu khởi động, kiếp trước, Lí Dật vì sự kiện của Sở Nam mà không tham gia ngay từ đầu, một năm sau khi trò chơi vận hành hắn mới tham gia.
- Còn khoảng mười ngày, cứ thử xem có thể làm được gì, nếu không được ta sẽ đi tìm việc làm, an ổn sống qua ngày.
Trong đầu hắn lúc này chợt hiện lên một hình bóng xinh đẹp, người khiến hắn nuối tiếc cả đời, mỗi lần nghĩ tới Lí Dật lại vô cùng đau lòng, mặc dù đây chỉ là trò chơi, nhưng tâm tình của hắn giờ đã khác xưa rất nhiều.
- Dì, Dật ca có nhà không ?
Ngoài cửa chợt có tiếng la lối, nghe thanh âm này, Lí Dật chợt giật mình, hắn vội chạy ra ngoài.
- Trần Dương, mau vào nhà, Dật ca của ngươi ở bên trong
Tên Trần Dương to béo vừa vào tới cửa, Lí Dật đã vọt tới, túm tay hắn.
Hắn có rất nhiều điều muốn nói, muốn xin lỗi tên mập mạp này, nhưng lời tới miệng rồi mà một câu cũng không nói ra nổi.
- Tiểu Dật tử, ngươi làm gì ? Định làm trò gì vậy ? Ta nhớ rất kỹ ngươi đang thiếu tiền ta, nhớ trả sớm….
- Không, không có gì !!
Lí Dật chợt thấy lỗ mũi cay cay, hắn dùng sức vỗ vai Trần Dương.
Tên mập trước mắt này là bạn thân, chơi từ nhỏ tới lớn của Lí Dật, thủa nhỏ, khi còn học trung học, bọn hắn không cẩn thận chọc phải một đám du côn, khi ấy, Lí Dật chộp được một con dao, chém loạn xạ, không ngờ chém phải tên mập này.
Nếu nói hai người giao tình thâm sâu cũng không quá, có điều trong trò chơi, ở thời điểm Lí Dật điên cuồng nhất, tên mập đã từng cầu hắn giúp đỡ, lúc ấy, quả thực nếu Lí Dật ra tay giúp, mập mạp tất xử lý được vấn đề, nhưng hăn…., cũng vì việc này mà quan hệ của hai người trở nên rất căng thẳng.
- Thật xin lỗi, thật xin lỗi…
Muôn vàn lời xin lỗi không thốt ra được, Lí Dật cứ thế lắp bắp, không thể trách hắn, bởi kiếp trước, cả đời hắn cũng không có nổi một cơ hội để mà nói.
- Tiểu Dật tử ? Ngươi không sao chứ ?
- Không có gì, không sao rồi, tốt rồi.
Lí Dật hít sâu một hơi, thái độ lại khôi phục bình thường.
Thấy Lí Dật đã bình thường, Trần Dương mới yên lòng, hắn xoa xoa đôi tay múp míp nói:
- Hôm nay ta tìm ngươi là muốn hỏi, đợt này Chúng Thần Chi Vương mở cửa, nghe nói có thể kiếm tiền, ngươi có chơi không ?
- Chơi
Lí Dật trả lời rất dứt khoát
Tràn Dương xoa xoa tay hưng phấn nói:
- Tốt, trang bị ta sẽ giúp ngươi, nghề nghiệp ta đã chọn xong, vừa có thể tăng máu, vừa có thể công kích vật lý, pháp thuật, chính là Tinh Linh Du Hiệp.
- Không nên chơi Du Hiệp, Du Hiệp là nghề nghiệp có thuộc tính rất bắt mắt, nhưng muốn phát huy hết ưu điểm phải có trang bị vượt trội, hơn nữa còn phải tới sau 100 cấp mới có thể phát huy được sức mạnh, đối với ngươi thì việc này có lẽ quá xa vời, ta nghĩ ngươi nên chơi Triệu Hoán Sư, HP nhiều, kháng hệ tốt, rất thích hợp với ngươi.
Lí Dật còn chưa nói thêm, đó là Du Hiệp đòi hỏi thao tác cực khó, với tài nghệ của Trần Dương, dù cho hắn ba năm tập luyện cũng không thể chơi nổi Du Hiệp.
Trên thực tế, kiếp trước, Trần Dương cũng chơi Tinh Linh Du Hiệp, bất quá đừng nói tới kiếm tiền, thậm chí ngay cả thăng cấp cũng rất khó khăn, Lí Dương chơi sau hắn một năm, nhưng chỉ nửa tháng đã vượt qua level của hắn, về phần trang bị…. Đối với tên lừa gạt như hắn, hắn chưa bao giờ thiếu trang bị.
Trần Dương kinh ngạc nói:
- Không thể nào …. Sao ngươi lại biết rõ như vậy ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!