Chương 70: Kết Thúc

"Ọc ọc", Tiên Dung bị hắn dí đầu xuống nước. Mùi nước hôi thối cùng làn nước đen đục nhanh chóng "tìm đường" từ miệng và mũi chui vào. Lúc này cô cũng đã uống no thứ nước " tinh khiết" của hắn nhưng hắn nào buông tha, cứ muốn cô uống thêm. Thấy thân thể cô cũng dần yếu, hắn liền kéo cô lên. Tiên Dung ho sặc sụa, thở vội lấy không khí thân yêu:

- Thế nào? Vui chứ?_ Hắn lấy khăn lau tay. Tiên Dung nhìn hắn lắc đầu.

- Không vui sao? Haizz, chắc do uống ít quá, thế bây giờ ta cho uống thêm nhé._ lần này không phải hắn ra tay mà là đàn em của hắn. Tên này còn "đô" hơn cả Cao Vinh. Hắn lắm chặt lấy tóc cô khiến đầu óc cô vô cùng đau nhức. Cơn đau đầu chưa dừng lại thì cô lại tiếp tục "uống nước", thứ nước này không những khủng khiếp mà còn vô cùng kinh khủng. Đang lúc "trò chơi" của Cao Vinh lên mức cao trào thì

" RẦM". Cánh cửa bị đạp đổ không thương tiếc ( T/g cứu em!!!) , tên đàn em cũng vội vàng kéo Tiên Dung lên còn Cao Vinh thì tắt ngúm nụ cười quay ra nhìn "thủ phạm":

- TÊN NÀO DÁM PHÁ TRÒ VUI CỦA TAO"_ Cao Vinh giận dữ nhưng "thủ phạm" vẫn chẳng mảy may lên tiếng. Thấy tên này "bơ" mình, Cao Vinh liền đến gần nhìn cho thật kĩ.

-Aido, chẳng phải là TFBoys

- Vương Tuấn Khải hay sao? Sao "anh rể" biết chỗ này hay quá vậy?_ Vừa nghe thấy cái tên " Tuấn Khải", Tiên DUng bừng tỉnh rồi hàng vạn câu hỏi cứ luẩn quẩn xung quanh cô: "Tại sao Tuấn khải lại ở đây? Tại sao anh ấy tìm được nơi này?"...

- MAU THẢ TIÊN DUNG RA._ Tuấn Khải gằn lên từng từ.

- Anh rể, có cần phải hung dữ vậy không? Với lại chuyện này không liên quan đến anh, anh mau đi đi._ Cao Vinh lại gần vuốt ve khuôn mặt của Tuấn Khải. Hắn đang định tiến lại chỗ Tiên Dung thì bị anh kéo lại đấm cho một quả thật đau vào mặt.

- Tao nói mà mày không thèm nghe à? Cái đồ bê đê. Tiên Dung đắc tội gì với mày mà mày phải hành hạ cô ấy?_ Mỗi câu nói của anh là một quả đấm giáng vào mặt Cao Vinh. Dường như mọi sự tức giận đều đổ dồn lên khuôn mặt hắn.

" Pằng"_ Tiếng súng chói tai vang lên, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về nới phát ra âm thanh... Đó là nơi Tiên Dung đang bị trói.

- Tiên Dung..._ Tuấn Khải muốn hỏi rằng cô có sao không nhưng bị tên đàn em chặn hòng:

- Mày mau thả đại ca của tao ra, không thì tao bắn nát sọ con nhỏ này_ Hắn vừa nói vừa dí súng vào đầu Tiên Dung..

-.._ Tuấn Khải nhìn hắn bằng ánh mắt giạn dữ rồi hất mạnh tên Cao Vinh. Anh định chạy đến chỗ Tiên Dung thì tên đàn em lại tiếp tục lên tiếng:

- Mày đứng yên đấy, ĐỨNG YÊN._ Tuấn Khải bất lực nhìn Tiên Dung.

- Thôi, để anh rể tao đến vói nó, chắc tìm cả tối, giờ nhớ nhau lắm._ Cao vinh nháy mắt. Nghe xong câu nói của Cao Vinh, Tuấn Khải vội chạy đến bên Tiên Dung:

- Em không sao chứ?_ Anh nhìn cô, đôi mắt hơi đỏ..

- Không sao? Tại sao anh lại ở đây, sao tìm được...

- Thôi qua cảnh sướt mướt này đi. Vừa nãy em định cho cô ta chơi một mình nhưng giờ có anh rể tới thì em để cả hai chơi với nhau._ Nói đến hắn cười một cách man rợ ...

*** Tại kí túc xá***

- Alo giám đốc ạ, có chuyện gì mà anh gọi vào đêm khuya thế này?_ Văn Chính lễ phép.

-...

- À, vâng vâng. Em biết rồi, em sẽ nói lại với bọn họ, vâng chào anh, chúc anh đêm ngủ ngon._ Sau khi cúp điện thoại anh liền quay ra hỏi Vương Nguyên:

- Thế Tuấn Khải với Thiên Tỉ đâu? Ấy lại cả Tiên Dung nữa?

- Em có biết đâu, từ tối tới giờ em ở nhà mà._ Vương nguyên lại cắm cúi vào điện thoại. Thấy thế, Văn Chính liền rút điện thoại ra gọi 3 người nhưng chẳng ai bắt máy.

- Ây, may mà anh gắn định vị vào xe chúng nó, nếu không cũng chẳng biết bọn nó ở đâu._ Nói xong Văn Chính liền vào chỗ định vị xem 3 người họ.

- Mọi người nhìn này._ Văn Chính giơ điện thoại ra cho Tân Vũ và Vương Nguyên nhìn.

- Sao ạ.

- Thiên Tỉ nó đến giữa thành phố làm gì không biết, chỗ đó dễ lộ lắm. Ấy còn Tuấn Khải nữa, sao lại đến khu đất hoang này..._ Ba người họ thấy có gì đó là lạ. Chợt:

- Không phải là Tuấn Khải bị bắt cóc nên Thiên Tỉ đi tìm chứ?_ Vương Nguyên mở to mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!