Một tuần liền cô tránh mặt Tuấn Khải khiến anh vô cùng khó chịu. Anh không hiểu sao suốt tuần nay cô lại làm thế, nhất định hôm nay anh phải hỏi cho ra lẽ. Sau khi luyện tập xong, anh nhanh chóng xuống phòng làm việc của cô nhưng không có ai. Anh vội vàng chạy xuống đại sảnh thì thấy cô và Thiên Tỉ đi cạnh nhau, nhìn cách 2 người nói chuyện hình như rất vui vẻ. Lòng anh bỗng trỗi lên cảm giác khó chịu. Anh nhanh chóng chạy nhanh đến bên kéo một tay cô lại:
- Tiên Dung, tối nay chúng ta đi ăn cơm nhé?_ Anh nở nụ cười tươi rói.
- Tối nay em bận rồi._ Cô gạt tay anh ra.
- Bận gì chứ, dạo này làm gì có show nào đâu._ Anh vẫn kiên trì kéo tay cô.
- Em có chuyện cần giải quyết nên không đi ăn được._ Cô không nhìn anh.
- Sao..._ Tuấn Khải chưa kịp nói gì thì Thiên Tỉ hất tay anh ra đồng thời kéo Tiên Dung đi
- Cô ấy có việc mà phải báo cáo vó anh sao?_ Máu ghen trong người tăng lên mức đỉnh điểm, anh nhanh chóng túm lấy cổ áo Thiên Tỉ:
- Dịch Dương Thiên Tỉ, anh nói cho em biết, em không có quyền gì xen vào chuyện của bọn anh, còn nữa em không có quyền đưa Tiên Dung đi đâu cả.
- Đại ca, anh hỏi Tiên Dung xem cô ấy muốn đi cùng ai._ Thiên Tỉ thản nhiên gỡ tay anh ra,
- Nói đi, em muốn đi theo ai?_ Tuấn Khải nhìn sâu vào đôi mắt cô.
- Thiên Tỉ, chúng ta đi thôi._ Tiên Dung nói ra 6 từ dường như không hề nghĩ ngợi gì khiến cho Tuấn Khải vô cùng ngạc nhiên. Hai người họ đi xa một đoạn Tuấn Khải mới hiểu rõ tình thế bây giờ liền hét lên:
- Tại sao? Lý do là gì?_ Anh tức giận nhìn bóng dáng bé nhỏ của cô.
Sau khi vào trong xe ô tô, Tiên Dung bật khóc, nước mắt của cô gái bé nhỏ cứ tự nhiên rơi xuống, không thể kiềm chế nổi. Thiên Tỉ thấy thế mà lòng cũng đau, cậu lấy tay xoa lưng cô và an ủi:
- Đừng khóc nữa, nếu cậu đã quyết định như vậy thì cố chịu đau đi. Đau một lần còn hơn đau cả đời._ Nói xong cậu ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lưng cô gái nhỏ.
Bây giờ đã là 8h tối mà Tiên Dung với Thiên Tỉ vẫn chưa về, lòng Tuấn Khải nóng bừng bừng. Anh gọi điện cho cô cả chục cuộc nhưng cô chẳng thèm bắt máy. Bỗng có tiếng điện thoại vang lên, anh nhanh chóng cầm lấy nó nhưng đáng tiếc thay chuông đó không phải của anh mà là Văn Chính:
{ Alo, Tiên Dung hả? đi đâu mà giờ này vẫn chưa về}
...
{Hả? Ờ thôi, ăn vui vẻ}_ Văn Chính vừa cúp máy cũng là lúc Tuấn Khải chạy đến hỏi dồn dập.
- Tiên Dung đi đâu hả anh? Sao giờ này chưa về? Cô ấy có sao không?...
- Stop, nó đi với Thiên Tỉ. Mà sao lại với Thiên Tỉ? Hai đứa cãi nhau à?_ Văn Chính nheo mắt nhìn anh.
- Không.. Không có gì..._ Tuấn Khải thẫn thờ đi lên phòng. Rốt cuộc tại sao mà cô lại thay đổi với anh như vậy ?
*** Sáng hôm sau***
{ Tuấn Khải, chúng ta đi ăn sáng nhé ?_ Lục Tú Ly gọi điện cho Tuấn Khải. Anh định từ chối thì thấy Tiên Dung lên nhà trên lại lập tức đổi giọng
- Tú Ly hả ? Ăn sang sao ? Vậy thì đợi một chút anh đến đón._ Nói chuyện điện thoại xong anh giả vờ cười vui vẻ rồi đi lướt qua cô không thèm nhìn lấy một cái.
- Tiên Dung vào ăn cơm đi._ Vương Nguyên gọi cô.
- Thôi, mọi người ăn đi, em không đói._ Nói xong cô về nhà dưới chuẩn bị quần áo đi làm. Hôm nay cô không đi làm cùng mọi người mà đi xe bus đến công ty thật sớm. Trên xe bus cô không ngừng nghĩ về Tuấn Khải, nghĩ về nụ cười của anh sau khi nói chuyện điện thoại với Tú Ly... Nó cứ in đậm trong tâm trí cô vậy... Sau cô hai hàng ghế có một gười con trai nhìn cô với ánh mắt giận dữ, bàn tay cứ bấu chặt vào nhau, miệng lẩm bẩm gì đó mà không ai hay... Xe bus dừng, cô bước xuống đi đến công ty mà không để ý có người con trai đang theo dõi cô... Được một đoạn cô cảm nhận được có người theo dõi mình liền quay đầu lại nhưng chẳng thấy ai... Được một đoạn anh ta cảm nhận thấy thời cơ liền cầm chiếc cái khăn tay trắng chạy nhanh đến phía cô nhưng...
- Tiên Dung, đi làm sớm thế à?_ Vân Du chạy đến bên cô.
- Ừ, tại nổi hứng ấy mà ?_ Cô cười nhẹ.
- Tiên Dung, cho sờ trán cái. Hôm nay sốt hay sao mà nổi hứng._ Vân Du sờ sờ trán cô.
- Hấp này, cô cũng đi sớm còn nói ai._ Tiên Dung cũng sờ sờ trán cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!