Chương 65: Sốt

Sáng hôm sau mọi người lại đi làm bình thường nhưng có một điều bất bình thường là không thấy Tiên Dung dậy sớm như mọi ngày.

- Ô Tiên Dung đâu, sao giờ vẫn chưa thấy?_ Văn Chính đưa tay nhìn đồng hồ.

- Để em lên xem._ Tuấn Khải chạy lên gõ của phòng Tiên Dung.

"Cốc cốc"._ Tuấn Khải gõ mấy lần mà vẫn không thấy động tĩnh gì.

- Tiên Dung, em có trong phòng không?_ Tuấn Khải lo lắng.

-…..

- Tiên Dung…_ Tuấn Khải gắt lên. Chẳng thấy động tĩnh gì anh vội vàng mở cửa. Vừa mở cánh cửa ra anh đã thấy Tiên Dung nằm la liệt trên sàn.

- Tiên Dung, em sao vậy._ Anh vội vàng chạy đến đỡ cô. Sức nóng từ người cô tỏa đến cơ thể anh. Sao người cô lại nóng như vậy. Anh nhanh chóng đưa tay sờ vào chán cô rồi bất giác giật mình.

- Tiên Dung em sốt rồi….

- Nư…nước…_ Tiên Dung thều thào.

- Đợi anh chút._ Tuấn Khải nhanh chóng đặt cô lên giường rồi chạy đi lấy cốc nước.

- Nước đây._ Anh đỡ cô dậy.

- Ya…anh làm gì ở đây m…_ Vương Nguyên chạy lên phòng.

- Tiên Dung sốt rồi. Em mau bảo với Văn Chính là xin phép cho cô ấy nghỉ, cả anh nữa nhá._ Tuấn Khải đặt cô nằm xuống.

- Ồ, em biết rồi. Mà sao cô ấy lại sốt vậy?_ Vương Nguyên tò mò.

- Anh không biết. Thôi mau đi làm đi.

- Anh cũng…phải…đi chứ._ Tiên Dung nói ngắt quãng.

- Anh đi ai chăm em._ Tuấn Khải xoa đầu cô._ Ngoan mà nằm trên giường đi, anh xuống dưới nhà nấu cháo._ Tuấn Khải đặt khăn lên đầu cô rồi cùng Vương Nguyên xuống nhà.

Sau một hồi lục đục dưới bếp, Tuấn Khải bưng lên một tô cháo nóng.

- Mau dậy ăn nào.

- Không…em không muốn ăn._ Tiên Dung cự quyệt.

- Mau ăn đi. Ăn thì mới khỏe được chứ._ Tuấn Khải đỡ cô dậy.

- Aish, em không muốn ăn. Hừ._ Cô nhăn mặt.

- Haizz, Mạc Tiên Dung mà cũng chê đồ ăn ư? Em mau xem, đây là bát cháo mà anh đổ mồ hôi ra nấu cho em, bao công sức của anh đều đặt vào đây, nếu em không ăn thì anh buồn chết mất._ Tuấn Khải nịnh nọt cô.( nghe hơi ảo nhể)

- Xì, ăn thì ăn vậy._ Cô miễn cưỡng mở miệng ra đón nhận xìa cháo của anh. Tuy hơi nhạt nhưng cô vẫn ăn một cách ngon lành. Được nửa bát thì cô không thể ăn được:

- Cố ăn đi rồi còn uống thuốc._ Tuấn Khải nhìn cô.

Vân Du, hôm nay đi chơi được không?}_ Vương Nguyên gọi điện.

- {Không được rồi, hôm nay em bận lắm.}

- {Ya, em làm gì mà bận chứ.}_ Vương Nguyên chau mày.

- {Làm việc chứ làm gì? Hỏi hay nhỉ.}_ Vân Du cũng gắt lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!