Chương 50: Khải Ca Của Em Đi Đâu Mất Rồi?

*** Tại kí túc xá***

- Tiên Dung, ngủ ngon nha._ Vương Nguyên chúc cô.

- Ừ, hai cậu ngủ ngon._ Nói xong Tiên Dung vào phòng thay quần áo rồi lên giường ngủ. Thực sự cô cũng muốn ngủ ngon lắm chứ nhưng với sự việc lúc này làm sao cô ngủ được.

" Grừm... Kít"._ Tuấn Khải vừa về đến nhà đã leo một mạch lên phòng Thiên Tỉ.

" Rầm"_ cánh cửa mở ra không thương tiếc. Lúc này Thiên Tỉ đang ngồi máy tính mà giật cả mình.

- DỊCH DƯƠNG THIÊN TỈ, AI CHO EM ĐỘNG VÀO TIÊN DUNG._ Khải xách cổ Thiên Tỉ lên rồi hét vào mặt cậu.

- Em tự cho phép mình làm vậy._ Thiên Tỉ bình thản.

" Bốp"_ Một cú đấm bay thẳng vào mặt Thiên Tỉ. Chưa bao giờ Tuấn Khải cho phép mình làm tổn hại tới hai đứa em, lúc nào anh cũng chăm lo cho họ như người trong gia đình. Vậy mà hôm nay chính tay anh lại đấm đứa em út. Cái thằng mà anh cho rằng anh thương nhất.

Thiên Tỉ đứng dậy, phủi phủi quần áo rồi nhìn anh:

- Khải ca thông minh của em đi đâu mất rồi?

- Cái gì?_ Tuấn Khải nhìn Thiên Tỉ ngạc nhiên.

- Anh có biết tại sao em lại kéo cô ấy đi không?_ Thiên Tỉ điềm đạm.

-..._ Im lặng.

- Là bởi em biết cô ấy không thể chịu đựng được. Anh có biết điều đó không? Hay chỉ biết là không ai được động vào cô ấy._ Thiên Tỉ đưa cái nhìn xoáy sâu vào mắt anh.

-..._ Im lặng.

- Anh về nghỉ ngơi đi. À đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy khi có Tú Ly bên cạnh. Như thế cô ấy sẽ đau lắm đấy._ Cậu vỗ vai anh rồi đẩy anh ra ngoài. Tuấn Khải đứng như trời trồng ở bên ngoài. Anh chẳng biết phải làm thế nào nữa. Đây là lần đầu Vương Tuấn Khải anh lại mu quáng, yếu đuối như thế này.

Đứng trước cửa phòng Tiên Dung, anh đưa tay lên rồi lại đặt tay xuống. Muốn gõ cửa lắm nhưng lại không đủ dũng cảm.

" Cốc cốc"_ Cuối cùng anh cũng đưa tay gõ cửa.

- Tiên Dung, em ngủ chưa?_ Chẳng có động tĩnh gì. Anh biết cô chưa ngủ nhưng anh không trách bởi anh hiểu rằng hiện tại cô không muốn gặp anh.

*** Sáng hôm sau***

Mọi người đang chuẩn bị đi làm thì một chiếc xe khác đi đến.

- Tuấn Khải, đi cùng em nhé._ Tú Ly chạy từ ô tô ra.

- Nhưng..._ Anh nhìn Tiên Dung.

- Đi thôi, nhưng nhị gì._ Cô kéo tay anh mặc kệ những người xung quanh.

- Hình như chị Tú Ly thay đổi rồi. Mọi người có thấy vậy không?_ Vương Nguyên ngồi trên xe ô tô nói.

- Có vẻ như cô ấy đã biết chuyện của Tiên Dung và Tuấn Khải rồi. Tất cả hành động của cô ấy như khiêu khích Tiên Dung._ Văn Chính vuốt cằm.

- Hừm... Đúng là tình yêu có khác._ Vương Nguyên thở dài. Rồi tất cả im lặng cho đến lúc tới công ti.

- Alo, giám đốc ạ?_ Tân Vũ nghe máy.

- Cậu và hai quản lí còn lại mau lên phòng gặp tôi._ Giám đốc nói trong điện thoại.

*** Phòng giám đốc***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!