Chương 47: Tôi Đủ Tư Cách Rồi Chứ

-Alo, ai vậy?_ Vân Du nhấc điện thoại lên.

- Ân nhân của cô._ Vương Nguyên ngồi trên giường ôm lấy con gấu bông.

- Ân nhân? Ân nhân nào?_ Cô tò mò.

- Xí, cô quên rồi sao. Ân nhân của cô là Vương Nguyên đấy._ Anh gắt lên.

-À, hoá ra là anh... Sao anh lại có số của tôi._ Vân Du nằm xuống giường rồi lại ngồi dậy.

- Hứ, cô nghĩ tôi là ai?_ Vương Nguyên cười nhẹ .

- Là Tiên Dung hả?_ Cô hỏi.

- Ừ._Anh đứng ra ban công.

- Mà gọi tôi có chuyện gì không?

- Gọi để cho cô biết số tôi.

- Tôi biết số anh làm cái gì?

- Để sau này tôi gọi cô còn biết số này của ai.

- Xí, tôi không them lưu đâu.

- Ya, phải lưu đấy. Thôi tôi ngủ đây, bye nhé._ Nói xong anh tắt máy đi rồi ngồi suy nghĩ cái tên để lưu vào điện thoại.

- Lưu như thế nào nhỉ?_ Anh lẩm bẩm.

- Mà sao mình phải suy nghĩ cái này nhỉ? Lưu đại đi._ Anh đứng phắt dậy.

- Aish, Du khùng. Lưu tạm vậy._ Anh thở dài.

*******

- Lưu là gì nhỉ?_ Vân Du lăn đi lăn lại trên giường.

- Ưm... Tên đáng ghét. Hé hé, lưu thế này cũng được. Thôi đi ngủ đã._ Cô để điện thoại sang một bên rồi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

***********

_ Tuấn Khải, đừng đi... anh đừng đi._ Tiên Dung bật dậy, nước mắt giàn dụa, miệng không ngừng lẩm bẩm. Ba đêm nay cô đều mơ thấy cảnh Tú ly và Tuấn Khải tay trong tay trước mặt cô. Mặc cho cô gào khóc, anh vẫn không quay lại. Tại sao đêm nào cô cũng mơ như vậy. Chẳng lẽ đây là điềm báo trước. Có khi nào Tú Ly sẽ quay về thật không? Cô vò đầu bứt tóc như điên loạn, cô sợ điều đó sẽ thành sự thật.

Phải làm thhế nào đây?

********

- Cô chủ ngủ đi, mai còn phải lên đường sớm._ Uy phòng mở cửa phòng nhìn cô gái.

- Uy phong, tôi không ngủ được. Có lẽ là tôi vui quá, hì, tại tôi sắp được gặp anh. Ngày mai nhất định tôi sẽ mặc thật đẹp để gặp anh._ Cô gái ấy cứ đi đi đi lại, cười rõ tươi.

- Cô ngủ sẽ thấy ngày mai đến nhanh hơn._ Anh đến gần đưa cô vào giường.

- Ừm, anh nói đúng, Tôi sẽ ngủ ngay._ Cô nhanh chóng leo lên giường rồi nhắm mắt lại.

- Nhưng tôi không ngủ được._ Cô cứ nhiễu như đứa trẻ con,

- Nhắm mắt lại chắc chắn sẽ ngủ được._ Anh đắp chăn cho cô rồi nở một nụ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!