- Tiên Dung em đã đỡ chưa vậy?_ Chị Bảo Châu ân cần.
- Em đỡ rồi chị ạ. Bây giờ có thể chạy nhảy này._ Cô đứng dậy rồi nhảy tưng tưng.
- Ấy, cẩn thận chứ._ Chị Y Vân nhắc nhở.
- Thực sự là em khỏi rồi._ Cô đi đi lại lại cho hai chị xem.
- Ừm vậy thì chị yên tâm rồi. Mà vừa nãy chị thấy Khải lo cho em lắm đấy._ Bảo Châu vừa gấp quần áo, vừa nói.
- Dù sao em cũng là quản lí của anh ấy mà._ Cô kiếm cớ.
- Ừm. Thôi ngủ đi cho đỡ mệt, mai lại phải đi sớm đấy._Bảo Chấu nhắc nhở.
*** Sáng hôm sau***
" ÀO ÀO". Bây giờ ngoài trời mưa to nên lịch trình ngày hôm nay đều hủy. Anh Tân Minh thông báo một việc hết sức vui ọi người.
- Vì trời hôm nay mưa to nên chúng tôi quyết định cho các bạn tự do một ngày.
- Thích thật đấy._ Bảo Châu nói.
- Nhưng mưa thế này nghỉ cũng chán._ Y Vân than.
- Ở đây có được đánh bài không chị._ Tiên Dung lên tiếng.
- Chắc được đấy._ Vương Nguyên xen vào.
- Hay chúng ta về phòng chơi bài đi._ Dung nháy mắt.
- Thế thì làm sao thiếu chúng tôi được._ Văn Chính chạy đến.
- Ok, mọi người vào phòng tôi nhé._ Bảo Châu ra đề nghị. Thế là bọn họ vào trong phòng 1027 chơi tiến lên. Vì số lượng người quá nhiều nên họ chia nhau thành hai nhóm. Nhóm 1 gồm: Tiên Dung và TFBoys. Nhóm 2 gồm: Văn Chính, Tân Vũ ( anh này bị ép buộc), Bảo Châu, Y Vân. Luật là: nếu ai bét sẽ phải uống hết một cốc nước đầy. Sau 1h đồng hồ chơi bài tỉ số của nhóm 1 là:
Tiên Dung không thua ván nào. Thiên Tỉ thua 2 lần. Tuấn Khải 3 lần. Còn Vương Nguyên thì 5 lần. Tỉ số nhóm 2: Bảo Châu 1 lần, Y Vân 1 lần, Văn Chính 7 lần, Tân Vũ 0 lần.
- Không ngờ cậu lại đánh giỏi như vậy._ Vương Nguyên cảm thán.
- Có gì đâu, chơi nhiều rồi quen._ Cô " khiêm tốn"
- Chết rồi tôi phải…_ Nói xong Vương Nguyên chạy một mạch vào nhà vệ sinh. Tưởng rằng an phận chiếm lấy nó ai ngờ…
- Văn Chính anh làm gì đấy, em chiếm trước mà._ Vương Nguyên bức xúc.
- Cái gì mà trước, anh trước._ Văn Chính có ý định xông vào thì…
- Tránh ra hộ cái._ Thiên Tỉ nói lạnh te nhưng cũng hơi khổ sở.
- Này cậu đến sau mà, biến ngay. Mà cậu thua có hai lần sao mà phải…_ Vương Nguyên hậm hực.
- Anh thua nhiều nhất, để anh vào._ Anh Văn Chính định chạy vào thì Vương Nguyên chặn lại.
- Không được, em…_ " ẦM". Cánh cửa đóng lại một cách "phũ phàng". Là Thiên Tỉ… Chính tại hắn.
- DỊCH DƯƠNG THIÊN TỈ… CẬU LÀ ĐỒ CHẾT BẦM._ Nói xong Vương Nguyên chạy một mạch sang phòng mình, còn anh Văn Chính "
"chịu đựng"
" phi về phòng mình. Hết động tĩnh, Thiê Tỉ bước ra buông một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!