Chương 7: (Vô Đề)

"Lâm Nhiên, tới lượt anh này."

"Mọi người cứ chơi đi, anh nghỉ một lát."

Lâm Nhiên ngồi trước máy chơi game, tạm dừng hoạt động, cầm lấy đồ uống và hút một ngụm. Bên tai cậu là tiếng bowling lăn trên sàn, tiếng cười đùa của các cô gái và tiếng trò chuyện của đàn ông.

Phòng bowling này làm ăn rất phát đạt, bên trong vô cùng đông đúc. Phần lớn người đến đây đều thích chơi bowling, một số ít thì chơi game trên máy game hoặc chơi bóng bàn để giết thời gian.

Lâm Nhiên cắn ống hút, ngẩng đầu, thấy Ngụy Văn Văn đang làm tư thế tiêu chuẩn, cầm bowling lên trước ngực, rồi cất bước, tay thả quả cầu, động tác nhẹ nhàng nước chảy mây trôi.

Bên cạnh Ngụy Văn Văn có mấy chàng trai đứng xem, nhưng không thấy Ngải Gia.

Nhìn quanh một lúc, Lâm Nhiên thấy Ngải Gia đang nói chuyện với một người đàn ông ăn mặc rất có gu. Hai người có vẻ quen biết, đang nói chuyện rất vui vẻ.

Lâm Nhiên thu hồi ánh mắt, nhấp thêm vài ngụm đồ uống rồi rời khỏi máy game, đi về phía Ngụy Văn Văn. Lúc này, Ngải Gia cũng dẫn người đàn ông kia lại đó.

"Để chị giới thiệu, đây là Hàn Diên Chương, bạn học cấp ba của chị." Ngải Gia giới thiệu người đàn ông lạ cho bạn bè, "Bọn chị đã nhiều năm không gặp, không ngờ lại gặp nhau ở đây tối nay!"

"Diên Chương, đây là hai người bạn tốt của tớ: Văn Văn và Tiểu Nhiên."

"Chào mọi người, hồi trước Ngải Gia nổi tiếng là học sinh xuất sắc trong trường chúng tôi đó." Hàn Diên Chương nhẹ nhàng lịch sự vươn tay, tay áo nhấc lên, để lộ chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay.

Người đàn ông này khoảng 30 tuổi, tướng mạo đoan chính, nho nhã trầm ổn, cười lên vô cùng cuốn hút.

"Không khoa trương thế đâu, nói đến học sinh xuất sắc phải là cậu mới đúng." Ngải Gia cười tươi khi được khen.

"Anh Hàn, chào anh." Ngụy Văn Văn thân thiện đưa tay ra.

Hàn Diên Chương nhiệt tình bắt tay với cô, sau đó cũng bắt tay với Lâm Nhiên.

Bàn tay anh ta dày rộng, ấm áp.

"Hai người quả thật là nam thanh nữ tú, bạn của Ngải Gia đúng là vô cùng xuất chúng." Hàn Diên Chương đánh giá Văn Văn và Lâm Nhiên đang đứng cùng nhau, không tiếc lời khen ngợi.

"Hả, tôi á?"

Lâm Nhiên hơi giật mình, như nghe được điều gì lạ lùng, vội vàng xua tay: "Không có đâu."

Ngải Gia cười nói: "Đúng mà, em trời sinh đã đẹp, ít ra thì khuôn mặt này cũng khó để phủ nhận."

Với phong thái như một chị lớn, Ngải Gia vỗ vai Lâm Nhiên để an ủi, Lâm Nhiên bất mãn: "Em chỉ có khuôn mặt thôi sao?"

Ngụy Văn Văn và Ngải Gia ra sức gật đầu, khiến Lâm Nhiên trông rõ ảo não. Hàn Diên Chương thấy được tình bạn thân thiết giữa họ, không khỏi buồn cười.

Sau khi giới thiệu lẫn nhau, cảm thấy rất có duyên, bốn người tụ lại chơi bowling. Ngụy Văn Văn có kỹ thuật rất tốt, nhưng Hàn Diên Chương chơi còn thành thạo hơn cô.

Hàn Diên Chương khiến Ngụy Văn Văn phải mở to mắt nhìn. Ban đầu cô nghĩ trang phục của anh ta không tiện chơi bowling, có lẽ anh ta chỉ tình cờ ghé vào phòng bowling, nhưng không ngờ lại là một cao thủ.

"Lúc rảnh rỗi tôi thường đến phòng bowling để giết thời gian, không có bí quyết gì đâu, chẳng qua là chơi quen tay thôi." Nghe mọi người khen ngợi, Hàn Diên Chương hơi mỉm cười.

Lâm Nhiên cầm quả bowling với tư thế rất qua loa, bước đi thì lung tung loạn xạ. Ngải Gia ở bên hướng dẫn động tác cho cậu nhưng Lâm Nhiên không nắm được trọng điểm, lại không chịu học, cậu oán giận: "Em đến đây chơi thôi, đâu phải thi đấu, cứ chơi bừa là được rồi mà."

Cậu qua loa ném một quả, mười pin chỉ làm đổ hai.

Cậu vui vẻ đi lấy quả bóng khác, có vẻ Ngải Gia đã từ bỏ việc sửa cho đúng, đi về phía góc nghỉ ngơi, nơi Hàn Diên Chương và Ngụy Văn Văn đều đang ở đó.

Lâm Nhiên ném quả bóng thứ hai, quay lại hỏi Ngụy Văn Văn: "Đặng Huy đâu? Khi nào cậu ta đến?"

Đặng Huy là bạn trai của Ngụy Văn Văn, Lâm Nhiên đã gặp vài lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!