Chương 6: (Vô Đề)

Gần tới khách sạn, Lý Triết gọi điện thoại thông báo cho Lâm Nhiên rằng anh sắp đến nơi. Khi xe tới gần khách sạn, Lý Triết nhìn thấy cổng lớn của khách sạn được trang trí hoành tráng, hiển nhiên là đêm nay có tiệc cưới.

Bên ngoài khách sạn, vài nam nữ trang phục lộng lẫy đang chờ xe. Một người thanh niên trẻ tuổi từ khách sạn bước ra, vừa đi vừa nghe điện thoại, đồng thời nhìn quanh đường. Cậu mặc lễ phục màu đen, bước đi tập tễnh.

"Lý Triết, xe anh ở đâu?"

"Ngay trước mặt cậu."

Lý Triết giảm tốc độ, dừng xe bên đường. Lúc này Lâm Nhiên cũng chầm chầm chạy tới, thân mình lắc lư, cậu đã nhìn thấy xe của Lý Triết.

Khi Lâm Nhiên đến gần, Lý Triết hạ cửa sổ xe, Lâm Nhiên dựa vào, hớn hở chào: "Hi, Lý Triết."

"Lên xe."

Lý Triết thúc giục, không nhiều lời thừa thãi.

Mở cửa xe, Lâm Nhiên vụng về leo lên ghế phụ rồi đóng cửa lại. Cậu ngả người vào ghế, mơ màng nói: "Tôi còn lo anh không đến."

"Tôi vốn không định đến."

Lý Triết nói một cách thờ ơ, nhanh chóng đánh giá Lâm Nhiên ngồi bên cạnh. Ánh sáng trong xe giúp anh nhìn rõ cậu hơn, tóc cậu có vài sợi rủ xuống trán, ánh mắt mê man vì chưa tỉnh rượu. Bộ lễ phục màu đen làm tôn lên khuôn mặt tái nhợt nhưng tinh xảo của cậu.

Thấy Lý Triết oán giận, Lâm Nhiên cười khúc khích.

Lý Triết nhả phanh, xoay vô lăng, không quên nhắc nhở: "Thắt dây an toàn vào."

Lâm Nhiên lúc này mới ngồi thẳng dậy, chậm rì rì thắt dây an toàn, khuôn mặt cậu hiện vẻ uể oải, ngáp một cái, lẩm bẩm: "Mệt chết đi được, chân tôi sưng hết cả lên, không biết là làm phù rể lại mệt đến mức này đấy… Từ đêm qua tôi đã không ngủ ngon… Đêm qua còn mất ngủ."

"Bạn cậu kết hôn à?"

Lý Triết nhìn thẳng về phía trước, chú ý xe cộ qua lại.

"Ừ, là anh em thân thiết của tôi." Lâm Nhiên không tự chủ được tụt xuống ghế, lại dùng lưng tì vào ghế để ngồi thẳng lên. Cậu trông rất mệt mỏi, phần vì uống nhiều, phần vì vất vả.

Lâm Nhiên duỗi tay, ngáp một cái. Cậu dựa vào ghế nghiêng đầu nhìn Lý Triết, nhăn mũi lại, biểu cảm nghi hoặc, sau đó tiến sát vào vai Lý Triết ngửi ngửi: "Lý Triết, mùi mồ hôi trên người anh nồng quá."

Ánh mắt Lý Triết lóe lên một tia lạnh lùng.

Lâm Nhiên mờ mịt chẳng hiểu gì, cậu dán lưng vào ghế tựa, đánh giá sườn mặt vô cảm của Lý Triết. Đường nét trên gương mặt Lý Triết sắc nét như trạm khắc, còn phía trước thì cậu chưa nhìn kỹ lắm.

"Ngồi yên." Giọng điệu Lý Triết nghe như thầy giáo đang dạy dỗ học sinh. 

Lâm Nhiên ngồi vặn vẹo xô lệch, nửa người trên gần như ngả hẳn về phía Lý Triết.

"Cằm anh có gì kìa…" Lâm Nhiên chậm rãi điều chỉnh tư thế, giọng nói cũng thong thả, "Lý Triết, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?"

"Lớn hơn cậu."

Với một người say rượu nói nhiều, Lý Triết chỉ trả lời tương đối qua loa.

Xe chạy thẳng qua đèn xanh đèn đỏ, đi thêm một đoạn rồi rẽ trái. Tốc độ tuy nhanh nhưng thân xe vẫn rất ổn định, kỹ thuật lái xe của anh có thể nói là êm ru.

Lý Triết không cần mở bảng chỉ dẫn, anh vẫn nhớ rõ vị trí tiểu khu của Lâm Nhiên, cũng như việc phải đi thế nào. Cuối tuần anh thường lái xe đón khách, nên rất quen thuộc với các con đường trong thành phố.

Bên tai không còn tiếng Lâm Nhiên lải nhải nữa, Lý Triết tưởng cậu đã ngủ. Quay đầu nhìn, anh thấy Lâm Nhiên đang ngắm nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, ánh đèn hắt lên khuôn mặt khiến cậu trông có chút u buồn.

"Im ắng quá…" Lâm Nhiên lẩm bẩm.

Mặc dù dòng đường xe cộ vẫn tấp nập nhưng trong xe lại rất yên tĩnh. Cả ngày nay Lâm Nhiên đã ở nơi ồn ào, chỉ có lúc này, thấy khuôn mặt mình phản chiếu trên cửa sổ xe, cậu nhìn rõ bản thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!