Chương 42: (Vô Đề)

Lý Triết và Lâm Nhiên ôm nhau, cùng xem một cửa hàng bán cây cảnh online. Lý Triết cầm điện thoại, ngón tay của Lâm Nhiên di chuyển trên màn hình, liên tục nhấn vào liên kết sản phẩm để chọn các loại cây mình yêu thích.

"Lá của cây ficus umbellata[1] này trông giống như hình trái tim nhỉ. Ô, cây sa kê[2] cũng có thể trồng trong nhà sao? Lý Triết, anh xem, nó trồng trong chậu cũng khá đẹp."

"Anh lại thích cây ngàn năm[5] và cây phúc[4] này nữa…"

Lâm Nhiên rất hứng thú, không ngừng xem hình ảnh của các sản phẩm.

Một tay ôm vai Lâm Nhiên, tay kia cầm điện thoại, Lý Triết cúi đầu, cằm tựa vào mái đầu xù xù của người yêu, anh nói: "Trong nhà chỉ cần hai cây là đủ rồi, không cần mua nhiều quá."

"Lý Triết, anh thích loại nào?"

"Anh thích cây phúc."

Lý Triết bật cười, có lẽ anh chọn cây phúc vì tên nghe rất vui vẻ?

"Em cũng muốn chọn một cây, vậy cây ngàn năm nhé… nhưng cây ficus cũng không tệ, khó lựa chọn quá, em thích cả bốn loại."

"Vậy mua hết đi."

Nghe Lý Triết nói mua hết, Lâm Nhiên tưởng tượng cảnh phòng khách mới của Lý Triết, nghĩ xem sẽ bày biện bốn chậu cây lớn thế nào. Phòng khách rộng, đủ chỗ để trưng.

Lúc này, tiếng chuông tin nhắn đột nhiên vang lên, trên màn hình điện thoại xuất hiện thông báo. Lý Triết mở tin nhắn xem, là tin từ ngân hàng, sau khi xem sơ qua, anh tắt tin nhắn đi.

Lâm Nhiên cũng thấy, ngạc nhiên nói: "Nguyên một dãy số siêu dài!"

Lý Triết nói: "Anh đã từng nói rồi đấy, anh có một khoản tiền tiết kiệm."

"Em không ngờ số tiền đó lại lớn như vậy."

Lâm Nhiên nâng cằm, bình tĩnh lại, quả thật Lý Triết từng nói về khoản tiền tiết kiệm này.

Khoảng thời gian trước, sinh nhật của Lâm Nhiên, Lý Triết mua cặp nhẫn xa xỉ làm quà. Lâm Nhiên lo lắng Lý Triết tiêu hết tiền, định lì xì lại cho anh. Nhưng Lý Triết nói anh có tiền, còn có một khoản tiết kiệm lớn.

Lý Triết cười khẽ: "Thành ngữ có câu, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa[5]."

Nhìn con lạc đà béo đang ôm mình trong lòng, Lâm Nhiên cũng lười hỏi thêm. Cha của Lý Triết lúc còn sống là một doanh nhân giàu có.

"Cha anh có căn hộ ở Vân Cẩm, mới bán đi ba năm trước. Lúc đó giá thị trường tốt, số tiền đó anh gửi ngân hàng kỳ hạn ba năm, hôm nay vừa đúng đến hạn, tiền đã được chuyển vào thẻ."

Lý Triết chủ động giải thích rõ ràng về nguồn gốc số tiền, anh thực sự rất giàu.

"Gửi ngân hàng kỳ hạn ba năm?"

Lâm Nhiên cảm thấy khó tin, cậu nói: "Lý Triết, anh biết không? Người gửi tiền có kỳ hạn lấy lãi đều là người già."

"Lãi suất ba năm cũng không tệ, hơn nữa không có rủi ro gì."

"Ông già" Lý Triết bình thản uống một ngụm nước ấm, anh thay đổi tư thế ôm Lâm Nhiên, tiếp tục nói: "Ban đầu anh định dùng số tiền này để chuẩn bị nghỉ hưu. Mục tiêu cuộc đời của anh là làm việc đến 35 tuổi, sau đó sẽ nghỉ hưu."

"Nghỉ hưu không phải rất cô đơn sao?"

Lâm Nhiên quay người, ôm lấy "ông già" này, cậu lẩm bẩm: "Lý Triết, lúc đó anh không nghĩ đến việc tìm một người đồng hành cùng đi đến hết cuộc đời sao?"

Lý Triết xoa đầu Lâm Nhiên, nói: "Lúc đó anh không nghĩ đến, anh đã quen sống một mình."

Lý Triết đã sống cô đơn nhiều năm, nếu không gặp Lâm Nhiên, anh tin rằng mình sẽ như vậy cả đời.

Một lát sau, Lý Triết bình thản nói: "Giờ thì sao, cứ phải có hai người mới quen."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!