Chương 40: (Vô Đề)

"Đây là món ba ba hầm gà, rất bổ dưỡng. Tiểu Triết, cháu mới ra viện, nên ăn nhiều một chút."

Mẹ Lâm đặt trước mặt Lý Triết một bát canh lớn, Lý Triết ngồi ở đầu bàn bên kia, anh đứng lên, hai tay đón lấy bát canh, rất lễ phép: "Cảm ơn dì ạ."

Ngồi bên cạnh Lý Triết, Lâm Nhiên lén cười trộm. Cậu nhìn Lý Triết đặt bát canh lớn trước mặt, trong bát có thịt ba ba và thịt gà, canh trông không dầu mỡ, nhưng trước đó Lâm Nhiên đã uống qua, hơi đắng vì có thêm dược liệu bổ dưỡng.

"Nhiên Nhiên, bát này cho con."

Mẹ Lâm đang múc bát thứ hai, canh trong bát nóng hôi hổi, bà múc đầy miệng bát. Chỗ Lâm Nhiên ngồi ngay gần mẹ Lâm, bà trực tiếp đặt bát canh bổ lớn trước mặt cậu.

"Mẹ, bát lớn thế này con ăn không hết đâu. Chỉ cần uống canh thôi con cũng đã no rồi."

Lâm Nhiên ủ rũ, ở bệnh viện cậu đã phải uống loại canh bổ này mỗi ngày. Khi cậu và Lý Triết nằm viện, mẹ Lâm không chỉ chuẩn bị phần cho cậu mà luôn có cả phần cho Lý Triết.

"Mau ăn đi, ăn được bao nhiêu thì ăn, mẹ không ép con phải ăn hết đâu."

Dưới sự giám sát của mẹ Lâm, Lâm Nhiên ngoan ngoãn cầm thìa, cúi đầu uống canh.

Thức ăn đầy bàn thể hiện tài nấu nướng của dì Trương giúp việc, hôm nay đồ ăn phong phú hơn thường ngày vì có khách quý là Lý Triết.

"Canh hơi đắng, uống không được thì đừng ép mình."

Lâm Nhiên ghé sát tai Lý Triết lặng lẽ nói. Lý Triết đang ăn, anh thì thầm: "Vẫn ổn."

Khi nằm viện, Lý Triết đã quen với vị thuốc trong canh bổ của mẹ Lâm.

Lý Triết không nói lời khách sáo, anh thực sự ăn hết bát ba ba hầm gà, không để thừa một giọt canh. Thấy vậy, mẹ Lâm còn muốn múc thêm cho anh, nhưng Lâm Nhiên vội nói: "Mẹ, anh ấy còn chưa ăn cơm mà."

Lý Triết cười: "Dì, cháu không uống thêm được nữa đâu."

"Vậy không uống canh nữa, ăn cơm đi. Tiểu Triết, món trứng thịt bò này cũng ngon lắm, cháu nếm thử đi."

"Món tôm bóc vỏ đậu hũ này, đậu hũ rất mềm."

"Thử món cá mú hấp này, ngọt thanh lắm."

Từng món ăn được đẩy đến trước mặt Lý Triết, mẹ Lâm như muốn anh ăn hết cả bàn.

Lâm Nhiên trợn mắt há mồm: "Mẹ, mẹ định khiến anh ấy no nổ bụng sao?"

Lý Triết mỉm cười: "Dì cứ để cháu tự lấy ạ."

Dưới sự tiếp đãi nồng nhiệt của mẹ Lâm, Lý Triết ăn no căng.

Sau bữa ăn, mẹ Lâm vào bếp chuẩn bị trái cây thập cẩm, Lâm Nhiên kéo Lý Triết xuống tầng để giúp anh thoát thân: "Mẹ, con và Lý Triết ra ngoài đi dạo."

"Ấy, mẹ vừa chuẩn bị xong trái cây…" Mẹ Lâm từ bếp ngó ra, tay còn cầm dao gọt hoa quả.

"Dì, bọn cháu sẽ ăn khi quay lại."

Dì giúp việc đang thu dọn bàn ăn, nhìn thấy cậu chủ nhỏ nắm tay bạn rời đi, lại cúi đầu tiếp tục công việc.

Đây là một khoảng sân không lớn nhưng được xanh hóa rất tốt, cây cối xanh tươi rậm rạp, hoa cỏ ở đây ngày thường đều được chăm sóc cẩn thận. 

Lý Triết đứng ở góc tường, trước mặt là Lâm Nhiên, bên cạnh có hai cây thiên điểu[1] cao lớn và một cây trầu bà lá xẻ[2] xanh mướt, tạo cảm giác như đang ở trong một khu rừng nhỏ.

Lâm Nhiên dựa lưng vào tường, tư thế nhàn nhã. Lý Triết đứng trước mặt cậu, một cánh tay chống lên tường, cả hai đứng sát gần nói chuyện với nhau, gần đến mức Lý Triết có thể ôm lấy Lâm Nhiên vào lòng.

"Chiều nay anh Thao sẽ đến, buổi tối chúng ta cùng ăn cơm. Tối nay anh ở lại nhà em đi, cách vách phòng em là phòng cho khách."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!