Ghế lô trong phòng riêng có thể nhìn ra cảnh quan tuyệt đẹp bên ngoài. Lý Triết tùy ý lật qua thực đơn chỉ toàn những món ăn xa xỉ rồi đặt sang một bên, nói với Lâm Nhiên: "Cậu gọi món đi."
Nếu không phải Lâm Nhiên mời, Lý Triết tuyệt đối sẽ không đến một nơi đắt đỏ như thế này.
"Sao tự nhiên anh lại đồng ý để tôi mời cơm?"
Lâm Nhiên nghi hoặc nhìn Lý Triết, và cả chiếc hộp đựng đồng hồ mà Lý Triết đặt trên bàn.
Nửa tiếng trước, Lâm Nhiên cũng ngạc nhiên hỏi câu tương tự, nhưng lúc đó Lý Triết không trả lời.
Lần này Lý Triết cũng không trả lời thẳng, mà cầm hộp đồng hồ đưa lại cho Lâm Nhiên, nói: "Tôi không dùng được."
Ý anh là, thay vì nhận quà của Lâm Nhiên, anh thà chấp nhận lời mời ăn cơm của cậu còn hơn.
Lâm Nhiên nhận lại hộp, mở nắp ra, cầm chiếc đồng hồ lên cho Lý Triết xem, cậu chán nản nói: "Anh không thấy phong cách của anh rất hợp với nó sao? Tôi đã chọn rất kỹ đấy."
Mỗi lần tặng quà cho ai đó, Lâm Nhiên luôn chọn lựa tỉ mỉ.
Lâm Nhiên nhỏ giọng lầm bầm: "Đâu có đắt lắm đâu."
Hai người ngồi đối diện nhau, ngăn cách họ là một cái bàn, lại như cách cả một con sông.
Sau một khoảng im lặng, Lý Triết lên tiếng: "Tôi là tài xế, nếu có hành khách say rượu ngồi trên xe của tôi, tôi biết rõ họ uống say mèm nhưng nửa đêm vẫn bỏ mặc họ bên đường, giả sử vị khách đó xảy ra chuyện gì, trách nhiệm chắc chắn sẽ đổ lên đầu tài xế."
Lâm Nhiên nghiêm túc lắng nghe Lý Triết nói xong, gãi đầu xấu hổ.
"Cái đó…"
Lâm Nhiên muốn nói lại thôi, cuối cùng quyết định nói tiếp: "Sau đó tôi đã xem lại camera giám sát ở cổng tiểu khu… Quả thật rất quá đáng… May mà đêm đó tài xế là anh."
Nhắc đến chuyện này, Lâm Nhiên vô cùng xấu hổ.
Lý Triết cụp mắt, hẳn là đang nhớ lại dáng vẻ say rượu của Lâm Nhiên rạng sáng hôm đó.
"Nếu không có ai chăm sóc, lỡ tôi có say xỉn rồi đi lung tung, rơi xuống sông chết đuối; hoặc cứ thế nằm giữa đường, đêm tối không có đèn chẳng may bị xe cán qua…"
Lâm Nhiên cúi đầu, mười ngón tay đan vào nhau, nhỏ giọng nói.
Lý Triết nghiêng người dựa vào lưng ghế, một tay anh gác lên ghế, mắt nhìn ra cảnh quan bên ngoài cửa sổ, hờ hững nói: "Nếu tửu lượng của tôi kém đến thế, tôi sẽ không để mình say."
Lâm Nhiên ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Lý Triết, lúc này cậu mới để ý thấy tư thế ngồi của Lý Triết rất thoải mái, không hề câu nệ.
"Lý Triết."
Lý Triết quay đầu lại, có lẽ cảnh đêm diễm lệ bên bờ sông đã khiến anh thất thần.
Lâm Nhiên vội nói, đặc biệt nhấn mạnh: "Đêm đó tâm trạng tôi không tốt nên mới không cẩn thận uống quá nhiều. Bình thường tôi vẫn luôn tiết chế, không phải là con sâu rượu đâu."
Lý Triết gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
"Nhìn cậu không giống người có phiền não."
Lý Triết nhớ lại vẻ mặt tươi cười của Lâm Nhiên, anh hiếm khi để ý đến nụ cười của đàn ông khác, nhưng nụ cười của Lâm Nhiên dường như có ma lực, vô cùng rạng rỡ.
"Haizz, có khi vài ngày nữa tôi cũng không còn phiền não nữa đâu, đã chết lặng từ sớm rồi." Lâm Nhiên tự mình lẩm bẩm, đôi mắt vốn sáng ngời của cậu trở nên ảm đạm.
Vui buồn đều viết hết lên trên mặt, không che giấu, loại người này thường dễ dàng bị người khác nhìn thấu tâm tư.
Lý Triết: "Thất tình à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!