Ngày hôm sau khi nằm viện, Lâm Nhiên bừng tỉnh giữa đêm từ cơn ác mộng. Mồ hôi ướt đẫm, tay cậu siết chặt chăn. Cậu mơ thấy mình ở một nơi tối đen như mực, ẩm ướt và lạnh lẽo, đang vật lộn với ai đó.
Trong giấc mơ, cậu thấy mình ở một căn biệt thự xa lạ, bị Tống Nặc tấn công bằng kim gây mê. Cậu chật vật trốn tránh nhưng cuối cùng kim tiêm vẫn đâm vào cánh tay, khiến cậu tỉnh giấc trong sợ hãi, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Những ký ức bị mất đột nhiên ùa về, tỉnh lại sau giấc mơ, cậu nhớ lại hết mọi chuyện.
"Lâm Nhiên?"
Nghe thấy Lý Triết gọi, Lâm Nhiên lên tiếng đáp lại.
Phòng bệnh đã tắt đèn, trong bóng tối, không ai thấy rõ ai.
"Có phải em gặp ác mộng không?"
"Vâng."
Lâm Nhiên nghĩ có lẽ mình đã kêu lên trong lúc mơ, đánh thức Lý Triết.
Lý Triết đề nghị: "Muốn qua đây không?"
Mẹ Lâm đang ngủ say, tiếng ngáy khe khẽ. Bà đã có tuổi, rất dễ mệt mỏi, huống chi còn phải chăm sóc người bệnh.
Lâm Nhiên nói nhỏ: "Không ổn lắm đâu anh, giường bệnh nhỏ, chỉ đủ cho một người nằm."
Lý Triết nói: "Em có thể nằm dựa vào anh."
Giường quá chật, hai người nằm chung, Lâm Nhiên có thể phải nằm đè lên Lý Triết, mà Lý Triết lại đang bị thương ở chân trái.
Lâm Nhiên nói: "Không cần, em ngủ đây."
Không biết bao lâu sau, Lý Triết lại nói: "Qua đây đi."
Lâm Nhiên buồn bực: "Làm sao anh biết em chưa ngủ?"
Lý Triết đáp: "Đương nhiên là anh biết."
Lâm Nhiên không kiên trì nữa, cậu lặng lẽ bò xuống giường, rón rén đến giường Lý Triết. Lý Triết thật sự dịch chỗ cho cậu nằm.
Hai người nằm nghiêng trên chiếc giường nhỏ, Lâm Nhiên gối đầu lên một cánh tay của Lý Triết, được tay kia ôm vào lòng. Chăn của Lý Triết ấm áp, cơ thể anh giống như lò sưởi, rất thoải mái.
"Lý Triết, em nhớ ra rồi." Lâm Nhiên thì thầm bên tai Lý Triết.
"Anh cũng là đoán vậy."
Lâm Nhiên mơ thấy ác mộng, trong mơ còn khóc gọi tên Lý Triết, khiến anh tỉnh giấc.
"Lý Triết, anh ngã từ trên cầu thang tầng hai xuống, vì thế mà bị chấn động não. Anh không nhớ, nhưng em thì nhớ."
Lâm Nhiên rúc cái đầu xù vào ngực Lý Triết, tay ôm chặt lưng anh, nhỏ giọng kể lại: "Lúc đó, Tống Nặc đánh thuốc mê em, em sợ đến choáng váng. Sau đó, em thấy anh đẩy ngã Tống Nặc, cả hai lăn xuống cầu thang…"
"May mà…"
Giọng Lâm Nhiên run rẩy, cơ thể cũng đang run: "May mà, anh không sao…"
Tay cậu nắm chặt áo Lý Triết, mặt áp vào ngực anh, nhớ lại cảm giác sợ hãi lúc đó.
"Lâm Nhiên."
"Dạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!