Chương 37: (Vô Đề)

Rạng sáng 6 giờ, Lý Triết tỉnh lại. Bác sĩ kiểm tra tình trạng thể chất của anh và cùng anh trò chuyện ngắn gọn. Sau đó, bác sĩ nói với những người đang đứng vây quanh giường bệnh: "Lý Triết bị chấn động não gây ra mất trí nhớ ngược chiều[1], không nhớ những gì đã xảy ra khi bị thương và ký ức về những sự kiện gần đây cũng mơ hồ. Nhưng mọi người yên tâm, sẽ không ảnh hưởng đến sinh hoạt sau này."

Lâm Nhiên hỏi: "Vậy sau này anh ấy có thể nhớ lại không?"

Bác sĩ trả lời: "Không chắc chắn."

Ngụy Văn Văn lẩm bẩm: "Xong rồi, cả hai đều mất trí nhớ, làm sao mà chỉ ra và xác nhận nghi phạm được."

Hàn Diên Chương nói: "Chỉ cần chứng cứ đủ rõ ràng, sẽ không ảnh hưởng đến việc định tội."

Bác sĩ nhìn mấy người nhà trong phòng bệnh, đặc biệt dặn dò: "Không cần quá nhiều người, chỉ cần hai người ở lại chăm sóc là đủ, đừng ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bệnh nhân."

Bác sĩ nói chuyện rất lịch sự, cho khi nhìn thấy một bệnh nhân khác rời giường và lảng vảng trước mặt mình, ông chỉ vào Lâm Nhiên và nhắc nhở: "Còn không mau trở về giường nằm xuống!"

Lâm Nhiên đang muốn lặng lẽ tiến đến bên cạnh Lý Triết để nói chuyện với anh, nhưng còn chưa kịp đến gần đã bị bác sĩ nhắc nhở, cậu cảm thấy có chút tủi thân, nhỏ giọng oán giận: "Cháu đã ổn rồi mà."

Mẹ Lâm nói: "Mau trở về nằm xuống! Sao con lại không nghe lời bác sĩ thế, cứ xuống giường đi đi lại lại."

Lâm Nhiên tỉnh sớm hơn Lý Triết, trước đó cậu đã từng lén xuống giường để thăm Lý Triết khi anh còn hôn mê.

Ngải Gia đưa tay đỡ Lâm Nhiên trở lại giường bệnh.

Dù không muốn, Lâm Nhiên cũng đành ngoan ngoãn nằm xuống. Cậu nghiêng người nhìn về phía giường bên cạnh nơi Lý Triết đang nằm. Giữa hai chiếc giường là một cái tủ đầu giường và vài người đứng xung quanh. Lâm Nhiên bất lực, tầm nhìn bị chắn khiến cậu không thể nhìn rõ Lý Triết, cũng may là vẫn có thể nghe thấy tiếng anh trò chuyện với mọi người.

Lý Triết khi mới tỉnh dậy hoàn toàn không rõ tình huống, mơ mơ màng màng. Bác sĩ hỏi anh có nhớ chuyện gì đã xảy ra không, anh nói không nhớ. Khi nhìn quanh căn phòng lạ lẫm và những gương mặt có quen có lạ, Lý Triết nhận ra Lâm Nhiên đang mặc đồ bệnh nhân trong đám người.

Anh chưa kịp hỏi thì thấy Lâm Thao tiến đến bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc, lạnh giọng hỏi: "Tống Nặc và cậu có quan hệ gì?"

Tống Nặc? 

Lý Triết tự hỏi, mình có quan hệ gì với Tống Nặc sao?

Muốn ngồi dậy, nhưng cơ thể không nghe lời, Lý Triết lúc này mới nhận ra mình không chỉ đau đầu mà còn cảm thấy buồn nôn. Sắc mặt Lý Triết tái nhợt. Một cảm giác nôn nao chi phối anh, khiến anh không thể nằm yên, anh giãy giụa ngồi dậy nhưng lại bị Lâm Thao vươn tay túm lấy, động tác không hề nhẹ nhàng. 

Mẹ Lâm lót một chiếc gối sau lưng anh để anh thoải mái hơn.

Lâm Thao ngồi xuống ghế bên giường, tiếp tục hỏi: "Cậu không nhớ gì hết? Hay có thể nhớ một vài đoạn ngắn?"

Cố gắng hồi tưởng, Lý Triết phát hiện mình không nhớ được gì, càng cố nhớ thì đầu càng đau. Anh cau mày, giọng nghẹn ngào: "Tôi tham gia một nhóm nhiếp ảnh, Tống Nặc cũng là thành viên, chúng tôi thường xuyên cùng nhau chụp ảnh."

"Tống Nặc đã làm gì? Tại sao tôi và Lâm Nhiên lại ở bệnh viện?"

Lý Triết hướng mắt nhìn quanh, muốn thấy Lâm Nhiên, nhưng bị người đứng quanh giường chắn lại. Tại sao Lâm Nhiên lại mặc đồ bệnh nhân? Em ấy bị thương sao?

Anh nhớ rõ sáng nay khi ra khỏi nhà, anh còn vào phòng ngủ nhìn Lâm Nhiên, lúc đó Lâm Nhiên vẫn đang ngủ thoải mái trong chăn.

"Hiện tại có thể xác nhận một điều, đó là Tống Nặc đã bắt cóc cậu và Tiểu Nhiên. Khi cảnh sát tìm thấy Tống Nặc, cậu ta đã bị thương nặng và hiện đang hôn mê tại một bệnh viện khác." Lâm Thao nói bằng giọng lạnh lùng, không quan tâm đến tình trạng của Tống Nặc.

"Cụ thể đã xảy ra chuyện gì, vốn hy vọng cậu có thể trả lời."

Thấy Lý Triết tỏ ra ngạc nhiên và khó có thể tin nổi, Lâm Thao bổ sung: "Có vẻ như chúng ta phải dựa vào điều tra của cảnh sát rồi."

Cả hai nạn nhân đều mất trí nhớ, nghi phạm thì bị thương nặng và hôn mê.

Trước đó, cảnh sát điều tra và phát hiện Tống Nặc đã lừa Lâm Nhiên đến một nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô. Tại đó, y khống chế Lâm Nhiên và đưa cậu đi. Camera an ninh của một xưởng gia công gần đó đã ghi lại hình ảnh Tống Nặc lái xe chở Lâm Nhiên rời khỏi hiện trường.

Lúc ấy, Tống Nặc lái xe, còn Lâm Nhiên hôn mê nằm trên ghế lái phụ.

"Khi cậu được đưa vào bệnh viện, trong cơ thể đã xét nghiệm ra được một loại thuốc mê rất mạnh. Tống Nặc đã đánh thuốc cậu. Cậu ta đưa cậu đến một tòa nhà bỏ hoang, sau đó bỏ thuốc mê Tiểu Nhiên – người đang tìm kiếm cậu khắp nơi, rồi đưa em ấy tới đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!