Chương 35: (Vô Đề)

Đột nhiên nhìn thấy bóng dáng của Lý Triết xuất hiện ở phòng khách, Lâm Nhiên phân tâm, không kịp tránh đòn tấn công của Tống Nặc. Cây kim đáng sợ đó gần như đâm vào cổ cậu. Lâm Nhiên theo phản xạ đưa tay chắn, kim tiêm đâm sâu vào cánh tay khiến cánh tay cậu đau nhói.

Không ổn rồi!

Lâm Nhiên dùng sức đẩy Tống Nặc ra, kim tiêm ngay lập tức rút ra. Quá căng thẳng khiến cậu ù tai hoa mắt, cũng không rõ mình đã bị tiêm bao nhiêu thuốc và thuốc sẽ có tác dụng sau bao lâu. Da đầu tê dại, cậu ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào tường.

Trên trán Tống Nặc vẫn chảy máu, gương mặt đẫm máu của y trông vô cùng đáng sợ. Ánh mắt y đầy hận thù, tay vẫn cầm kim tiêm, tiến lại gần Lâm Nhiên. Ánh mắt Lâm Nhiên bị thu hút bởi một vật nằm gần chân Tống Nặc, đó là một cái ống đồng. 

Ống đồng này giống với loại dùng cho tay vịn cầu thang, có lẽ là vật liệu dư thừa.

Lâm Nhiên chuẩn bị đứng dậy, nhào tới túm lấy ống đồng, thì bỗng nhiên, một bóng dáng cao lớn vụng về lao về phía Tống Nặc. Hai thân hình quấn lấy nhau, biến mất trước mắt Lâm Nhiên.

Hai giây sau, Lâm Nhiên mới phản ứng lại, kêu lên kinh hoàng: "Lý Triết!"

Lý Triết và Tống Nặc cùng lăn xuống cầu thang tầng hai, mất hút trong bóng đêm.

Lâm Nhiên nhìn xuống cầu thang, dưới tầng một là một màu đen kịt.

"Lý Triết!"

"Không được…"

Không được chết, nước mắt cậu dàn dụa.

"Lâm Nhiên…"

Dưới lầu truyền đến thanh âm yếu ớt.

Là Lý Triết!

Anh còn sống!

"Lý Triết, đừng nhúc nhích! Em sẽ xuống tìm anh ngay!"

Lâm Nhiên lau nước mắt, chạy nhanh xuống cầu thang, trong lúc này, mọi đớn đau trên cơ thể cậu dường như tan biến.

Cậu mò mẫm trong bóng tối, tiến vào nơi cầu thang nối giữa tầng hai và tầng một. Bốn phía tối đen, nhưng có thể nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn từ tầng một, là Tống Nặc.

"Lý Triết, anh ở đâu?"

Lâm Nhiên gọi trong bóng tối, duỗi tay ra tìm kiếm.

"Lâm Nhiên…"

Bên cạnh có tiếng người bò tới, rồi một bàn tay ấm áp chạm vào mặt cậu. Lâm Nhiên vội vàng ngồi xuống, ôm chặt lấy chủ nhân của bàn tay đó, nghe thấy tiếng thở dốc yếu ớt của người kia.

"Lý Triết, anh đau ở đâu?"

"Đầu…"

"Đụng vào đầu phải không! Để em sờ xem. Lý Triết, đừng cử động."

"Lâm Nhiên…"

Lý Triết hồi phục rất chậm, anh mơ màng, thần trí không rõ, có lẽ do tác dụng của thuốc mê vẫn chưa hết hoặc do di chứng từ thuốc.

Ngón tay Lâm Nhiên chạm vào mặt mày Lý Triết, rồi đến trán và tóc, cẩn thận kiểm tra, không thấy vết thương nào cậu mới an tâm.

Vừa mới thở phào nhẹ nhõm, Lâm Nhiên bỗng nghe thấy tiếng Lý Triết nôn mửa, anh dường như rất khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!