Chương 31: (Vô Đề)

Dao Dao ôm một quả bóng chạy vào phòng khách, bước chân em linh hoạt nhẹ nhàng, miệng gọi: "Chú Tiểu Nhiên ơi."

Chú vẹt xanh nhỏ nhảy nhót trong lồng sắt, tưởng rằng Dao Dao đến chơi với nó.

Trong phòng khách không thấy Lâm Nhiên, nhưng trên ban công có một người đàn ông đứng đó, ánh hoàng hôn phủ lên đôi vai rộng của hắn. Dao Dao chạy vào phòng của Lâm Nhiên, rồi nhanh chóng quay lại, tiến về phía ban công, đến trước mặt cha là Lâm Thao, ngẩng đầu hỏi: "Cha ơi, chú Tiểu Nhiên đâu rồi ạ?"

"Chú ở dưới lầu."

Lâm Thao đang bàn chuyện làm ăn, hắn vội vàng cắt ngang cuộc trò chuyện, ngồi xổm xuống ngang tầm với con gái, nói với giọng ôn hòa.

Dao Dao nhìn xuống qua lan can, quả nhiên thấy chú Tiểu Nhiên đang đi dạo dưới tầng, vừa đi vừa gọi điện thoại, trông rất tập trung.

Lâm Thao hỏi: "Dao Dao, con tìm chú Tiểu Nhiên để làm gì?"

Dao Dao giơ quả bóng lên, nhẹ nhàng nói: "Con muốn chú Tiểu Nhiên ra ngoài chơi với con."

"Chú Tiểu Nhiên đang bận, để cha chơi với con nhé."

Lâm Thao dắt tay con gái, dẫn cô bé ra ngoài.

Cửa thông từ phòng khách ra lối đi nhỏ được đóng lại nhẹ nhàng. Dì Trương giúp việc đang rửa rau trong bếp, mẹ Lâm trò chuyện với dì. Chú vẹt nhỏ một mình trong lồng sắt, buồn chán mổ vào một miếng gỗ treo trong lồng.

"Cha ơi, chú Tiểu Nhiên đang gọi điện với ai vậy ạ?"

Khi Dao Dao xuống tầng, Lâm Nhiên vẫn còn ở đó nói chuyện điện thoại, không để ý rằng anh trai và cháu gái đi ngang qua.

Lâm Thao đáp: "Với bạn của chú ấy."

Dao Dao tò mò nhìn Lâm Nhiên đang trò chuyện say sưa, nói: "Nhất định là bạn thân của chú Tiểu Nhiên, chú ấy trông rất vui vẻ!"

Niềm hạnh phúc hiện rõ trên gương mặt cậu.

Gần đây, Lâm Thao thường xuyên về nhà mẹ ăn cơm, đây không phải lần đầu hắn nhìn thấy Lâm Nhiên như vậy. Khi Lâm Nhiên gọi điện cho Lý Triết, cậu luôn tránh mẹ và anh trai, nhưng biểu hiện quá rõ ràng, không khí tràn ngập bong bóng tình yêu.

Chỉ có Lâm Nhiên tự cho rằng mình giấu rất kỹ, người khác sẽ không phát hiện.

"Đúng là một người bạn rất tốt."

Lâm Thao xoa đầu con gái, nhớ lại cuộc trò chuyện trực tiếp với Lý Triết ngày hôm qua, đối phương biểu hiện rất cứng rắn, thà từ chức cũng không chịu áp lực từ sếp.

Lý Triết ngoài tuổi thơ bất hạnh và không có bằng cấp nổi bật, thì anh có ngoại hình đẹp, phẩm chất tốt, cũng không có thói quen xấu nào.

"Có vẻ như mình đã can thiệp quá nhiều."

Lâm Thao lẩm bẩm, Dao Dao không nghe rõ, ngẩng mặt cười hỏi: "Cha ơi, cha nói gì thế?"

"Không có gì." Lâm Thao cười hiền hòa với con gái.

Trên lối đi lát gỗ ở công viên đầm lầy có không ít du khách, ai cũng có bạn đồng hành, tiếng cười nói vui vẻ. Ngoài du khách, còn có một nhóm người mang theo máy ảnh chuyên nghiệp, bước chân của họ không thong dong như du khách. Lên tới đình, họ tản ra các góc trong công viên đầm lầy, chăm chú quan sát các loài chim, chờ đợi thời cơ chụp ảnh thích hợp nhất, những cơ hội thường đến thoáng qua trong chớp mắt.

Trước ống kính ngắm chim, Tống Nặc vẫn luôn không tập trung được. Y thường xuyên quay đầu nhìn Lý Triết, người đang đứng ở trên cao, cách y khá xa, tay cầm điện thoại trò chuyện liến thoắng với người đầu dây bên kia.

Dù không nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện, nhưng Tống Nặc chắc chắn rằng người đang nói chuyện với Lý Triết nhất định là Lâm Nhiên. Chỉ có Lâm Nhiên mới có thể khiến Lý Triết bỏ qua cảnh đẹp của cỏ lau và các loài chim di cư phong phú.

Khiến Lý Triết không còn giống Lý Triết.

Tống Nặc rất muốn lớn tiếng gọi Lý Triết, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ, y rất muốn giật lấy điện thoại, mắng Lâm Nhiên đang không ngừng lải nhải bên kia.

Rõ ràng Lâm Nhiên có thể trò chuyện với Lý Triết bất cứ lúc nào, tại sao lại phải chiếm thời gian quý báu của y với Lý Triết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!