Chương 30: (Vô Đề)

Nghỉ trưa, trong một góc yên tĩnh của phòng nghỉ, Lý Triết đứng trước cửa sổ sát đất gọi điện thoại, nhìn ra đường phố náo nhiệt bên ngoài, với dòng người và xe cộ tấp nập như nước chảy.

"Em thấy trong nhóm chia sẻ nhiều hình chụp đẹp lắm, muốn đi công viên đầm lầy quá, tiếc là công ty em thứ bảy lại có liên hoan."

Giọng Lâm Nhiên vang bên tai, dù có chút tiếc nuối nhưng ngữ điệu vẫn vui vẻ. Cậu giống như cây xanh được mặt trời chiếu rọi, luôn tràn đầy năng lượng tích cực.

Lý Triết nói: "Có xe, đường cũng quen, chúng ta có thể tự mình đi."

"Nhưng chắc chắn không được, chủ nhật anh có việc bên nhà mới rồi. Tuần sau mình đi vậy, biết đâu khi đó công viên đầm lầy lại có thêm nhiều chim di cư tránh rét."

Lý Triết cười: "Cũng có thể lắm."

Giọng anh mang chút vẻ cưng chiều, có lẽ chính Lý Triết cũng không nhận ra.

"Anh chỉ từng con chim cho em, nói nó là loài gì, từ đâu đến, có thói quen gì nhé."

"Cũng muốn hả?"

Lý Triết bất ngờ không kịp phản ứng.

Lâm Nhiên nói: "Tất nhiên rồi."

Lý Triết cười: "Được, em hỏi anh đáp."

"Lý Triết."

"Ơi?"

"Thứ bảy anh đi tham gia hoạt động của nhóm, Tống Nặc chắc chắn lại muốn theo anh."

Lâm Nhiên phát ra một tiếng "Hừ" rất nhẹ.

Lý Triết hỏi: "Vậy thì sao?"

Lâm Nhiên nghe thấy tiếng cười của anh, tỏ vẻ rất ảo não: "Thôi, lười quan tâm."

"Thứ bảy sáng anh đi công viên đầm lầy, sẽ về sớm một chút, chắc khoảng 3, 4 giờ chiều là về đến nhà." Giọng Lý Triết nhẹ nhàng, như đang trấn an Lâm Nhiên.

Khả năng đồng cảm của Lý Triết khá kém, anh phải chú tâm mới nhận ra được những biến đổi cảm xúc nhỏ của người khác.

"Dạ…"

Lâm Nhiên hẳn là cảm thấy ngượng ngùng, chậm chạp nói: "Tối nay em qua nhà anh nhé, em muốn ăn cánh gà sốt mật và canh tôm trứng."

Lý Triết trả lời: "Được thôi, tan làm xong chúng ta cùng đi mua đồ."

Kết thúc cuộc trò chuyện, Lý Triết phát hiện hình như có người đứng sau mình. Quay lại, anh thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ tây, đi giày da. Người này không phát ra tiếng động gì, không biết đã đứng đó bao lâu.

"Xin lỗi, giám đốc Lâm mời anh qua."

Người kia khách sáo làm động tác mời, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc.

Lý Triết nhận ra người này là Ngô Tranh, thư ký của giám đốc Lâm.

Vừa bước vào văn phòng, cửa liền đóng lại từ phía sau. Lý Triết ngẩng đầu thấy Lâm Thao ngồi sau bàn làm việc, cũng đang nhìn anh. Đây là lần đầu tiên Lý Triết quan sát kỹ vị sếp tổng của công ty mình. Lâm Thao và Lâm Nhiên có nét giống nhau ở khuôn mặt, dù sao họ cũng là anh em ruột, nhưng ngoài điều đó ra, họ không có gì giống nhau nữa.

Lâm Thao thực sự là người có uy nghiêm, ánh mắt sắc sảo và phong thái bệ vệ, không chỉ do vị thế và trang phục mà còn toát ra từ chính con người hắn.

Mặc dù là anh em ruột, Lâm Thao và Lâm Nhiên lại hoàn toàn khác biệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!