Chương 26: (Vô Đề)

Ánh đèn đường thỉnh thoảng hắt qua mặt, lúc sáng lúc tối. Lâm Nhiên nhìn chăm chú vào sườn mặt Lý Triết, khuôn mặt của anh cũng khi tỏ khi mờ. Sau khi lên xe, hai người chỉ trao đổi vài câu đơn giản rồi lặng im.

Lâm Nhiên vẫn còn trong cơn say, cậu cảm thấy mệt mỏi, đầu óc mơ màng, chỉ có thể đưa ra những câu trả lời đơn giản. Chiếc xe chạy về hướng tiểu khu Hoa Vân – nhà của cậu.

Nhớ lại lần đầu gặp gỡ không lâu trước đây, Ngụy Kiêu kết hôn, cậu cũng say rượu và được Lý Triết đưa về nhà. Khi đó vẫn là mùa thu, ban đêm có hơi lạnh, nhưng không lạnh như bây giờ.

Khi rời quán bar, gió đêm mang theo hơi lạnh vẫn còn lưu trên da thịt Lâm Nhiên. Đêm nay cậu mặc trang phục phong phanh, thời trang phang thời tiết.

Lâm Nhiên chăm chú nhìn Lý Triết lái xe, cậu cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ dùng ánh mắt băn khoăn dõi theo anh. Mặc dù cả hai sớm chiều ở chung, cậu cảm thấy rất quen thuộc với Lý Triết, nhưng thật ra cậu không hiểu rõ suy nghĩ trong lòng người ấy.

Chiếc xe thuần thục dừng lại ở gara tiểu khu của Lâm Nhiên, Lý Triết tháo dây an toàn, quay đầu nói với Lâm Nhiên: "Anh đưa em lên."

Lâm Nhiên gật đầu.

Lý Triết giúp Lâm Nhiên mở cửa xe, thấy cậu từ từ bước xuống, động tác chậm chạp, hai chân như nhũn ra. Lý Triết đưa tay mạnh mẽ dìu lấy cậu.

Dựa vào Lý Triết, bị anh dìu đi, Lâm Nhiên lẩm bẩm: "Em cảm thấy cảnh này rất quen thuộc."

Lý Triết cũng nhớ lại chuyện trước kia, hạ giọng nói: "Em cứ uống rượu là say, lần sau uống ít thôi."

Lâm Nhiên vốn đã kiêng rượu một thời gian, vì dạ dày không tốt, uống nhiều quá sẽ đau dạ dày.

"Em không uống nhiều." Lâm Nhiên nói trong cơn say, tham lam hưởng thụ hơi ấm từ Lý Triết, theo bản năng dựa vào cơ thể anh, tìm kiếm sự ấm áp trong đêm đông.

"Lý Triết, chúng ta quen nhau từ mùa thu, mới qua một mùa thôi, thật không thể tưởng tượng nổi, cảm giác như đã quen anh hơn nửa đời."

Trong trạng thái say, lời nói ra không có logic, chỉ là độc thoại nội tâm.

Cánh tay Lý Triết ôm chặt lấy vai lưng Lâm Nhiên, họ truyền nhiệt độ cơ thể cho nhau qua lớp quần áo. Lâm Nhiên cảm thấy an tâm, giao phó toàn bộ trọng lượng cơ thể cho Lý Triết, không hề sợ mất đi điểm tựa, sẽ té ngã trên mặt đất.

Hai người vào thang máy, Lâm Nhiên dựa vào Lý Triết để đứng thẳng, mặt đối mặt gần sát bên nhau, Lý Triết dùng một tay ôm lấy thân thể đối phương như đang bảo vệ. Động tác của anh tự nhiên như không.

Ra khỏi thang máy, Lý Triết vẫn dìu Lâm Nhiên đi, hai người chênh lệch chiều cao vừa đủ để Lý Triết thoải mái đỡ cậu.

Đến trước cửa nhà Lâm Nhiên, Lý Triết mới buông cậu ra, thuần thục nhập mật mã, mở cửa.

Lâm Nhiên chậm chạp bước vào nhà, ngồi xuống chiếc ghế sofa gần đó. Lý Triết đóng cửa lại, ngồi xuống ghế và tháo giày, sau đó thay đôi dép lê.

Vừa thay xong dép lê, ngẩng đầu lên, anh thấy ánh mắt Lâm Nhiên dán chặt lên người mình. Khi bốn mắt chạm nhau, Lâm Nhiên không tự chủ được mà mỉm cười, cậu vẫn còn say rượu.

Lý Triết đi vào phòng tắm, lấy khăn mặt của Lâm Nhiên, làm ướt rồi vắt khô. Anh mang khăn ra và giúp Lâm Nhiên lau mặt.

Trên mặt Lâm Nhiên dính vết rượt, người cũng nồng nặc mùi cồn. Độ ấm còn lưu lại trên khăn sau khi dấp nước khi lau lên mặt khiến lỗ chân lông thư giãn, đem lại cảm giác thoải mái. 

Sau khi giúp Lâm Nhiên rửa mặt, Lý Triết cởi áo khoác và giày của cậu ra, lo liệu cho Lâm Nhiên như cho một người không thể tự chăm sóc bản thân khi say rượu.

Lâm Nhiên thư thái nằm trên ghế sô pha, ánh mắt vẫn dõi theo Lý Triết đang dọn dẹp bàn trà.

Bàn trà nhà Lâm Nhiên vẫn luôn như vậy, khá bừa bộn, gói đồ ăn vặt chưa kịp vứt, tay cầm game vứt bừa bãi, điều khiển từ xa, ly và chai nước lung tung trên bàn. 

Lý Triết – người luôn sống ngăn nắp và sạch sẽ, mỗi lần đến nhà Lâm Nhiên đều không thể chịu nổi mà phải dọn dẹp.

Sau khi dọn dẹp sơ qua, Lý Triết ngồi xuống sofaa, nhìn Lâm Nhiên: "Tỉnh rượu chưa?"

"Tỉnh rồi."

Lâm Nhiên bò dậy, thay đổi tư thế, ngồi thẳng lưng.

"Vậy thì…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!