Chương 25: (Vô Đề)

Lâm Nhiên nằm ở nhà nửa ngày, cứ nằm mãi rồi lại thấy vô dụng. Sau giờ trưa, mẹ Lâm chuẩn bị ra ngoài, bà gọi Lâm Nhiên dậy, có vẻ như bà đã nhận ra việc con trai mình buồn bã không liên quan tới công việc.

Mẹ Lâm đến thẩm mỹ viện để làm đẹp, bà và dì Lệ đã đăng ký một chuyến du lịch, ngày mai sẽ cùng một nhóm các bà bạn nhà giàu đi chơi.

Nằm trên sofa ở khu nghỉ ngơi của thẩm mỹ viện, Lâm Nhiên cúi đầu chơi game trên điện thoại, một trò chơi bắn súng. Cậu thả lỏng đầu óc, để bản thân chìm vào game.

Không nghĩ đến những chuyện phiền não nữa.

Lâm Nhiên ngồi ở khu nghỉ ngơi suốt một tiếng rưỡi, cho tới lúc mẹ Lâm làm xong đi ra, thấy con trai vẫn dán mắt vào điện thoại, nằm trên sô pha ngẩn người.

Mẹ Lâm ngồi xuống gần Lâm Nhiên và hỏi: "Có phải con đang thất tình không?"

Lâm Nhiên giật mình, ngồi thẳng dậy, vội vàng thanh minh: "Không, con không có bạn gái, sao có thể thất tình được."

"Mẹ là mẹ con, mẹ còn không nhìn ra sao?"

Mẹ Lâm nghe Lâm Nhiên nói mà khịt mũi coi thường, bà phân tích: "Mỗi lần về nhà, con đều ôm điện thoại không rời, không biết là đang nhắn tin với ai, vừa nhắn vừa cười ngớ ngẩn."

Rõ ràng như vậy sao?

Lâm Nhiên xấu hổ sờ mặt.

Mẹ Lâm lấy tư cách là người từng trải, khuyên nhủ: "Sáng nay mẹ nghe con ở trong phòng thở ngắn than dài, nếu cô gái đó đang giận, con phải biết cách dỗ dành. Nếu con không chủ động, người khó chịu sẽ là con thôi."

Mẹ ơi, là con đang giận.

Lâm Nhiên không dám nói.

Đôi khi cậu tự hỏi, nếu mẹ biết người cậu yêu là một người đàn ông, phản ứng của bà sẽ thế nào.

"Làm gì có chuyện con khó chịu, con ổn mà." Lâm Nhiên mạnh miệng.

Thấy cậu không phủ nhận chuyện có người yêu, mẹ Lâm cười mà không nói, xem ra đúng thật là đang yêu đương.

Lâm Nhiên lái xe đưa mẹ đến nhà dì Lệ, hai nhà bọn họ gần nhau nên mẹ thường xuyên qua chơi.

Ngụy Kiêu và vợ anh, Giai Nghê, dạo này đều ở nhà mới. Bụng Giai Nghê ngày càng lớn, sinh hoạt có nhiều bất tiện. Mẹ của Giai Nghê không yên tâm nên đến nhà mới để chăm sóc cô.

Vốn tưởng rằng nhà dì Lệ sẽ rất yên tĩnh, nhưng khi dì Lệ mở cửa, Lâm Nhiên mới nhận ra mình đã sai. Trong nhà dì Lệ có ít nhất 10-20 người già.

Lúc này muốn rút lui cũng không kịp, Lâm Nhiên bị dì Lệ kéo vào và giới thiệu với mọi người: "Đây là con trai của A Tịnh (mẹ Lâm), năm nay 24 tuổi, hiếu thảo lắm."

"Ây da, con trai của A Tịnh lớn thế này rồi à?"

"Thằng bé này trông sáng sủa quá, đã có bạn gái chưa?"

"Da trắng, lông mi dài, đẹp trai thật."

Bị một đám các bác gái vây quanh, Lâm Nhiên cuống quít trốn về phía sau mẹ Lâm. Tuy từ nhỏ cậu đã được các cô dì chú bác khen ngợi và có kinh nghiệm đối phó, nhưng bị vây quanh bởi bảy tám người cùng lúc, cậu cũng cảm thấy mệt mỏi.

Đang lúc lúng túng, Ngụy Văn Văn bước ra giúp cậu giải vây, gọi cậu: "Lâm Nhiên, đi với em xuống tầng dọn đồ đi."

"Được chứ!"

Lâm Nhiên nhanh chóng chạy xuống tầng.

Hai người xuống tầng, đi dạo trong tiểu khu, Lâm Nhiên nói: "Mẹ em ngày nào cũng mở tiệc trà ở nhà sao?"

Ngụy Văn Văn nhún vai, tỏ vẻ: "Nếu chỉ là uống trà thì tốt, các bà còn muốn mai mối cho em. Nếu anh thường xuyên tới, ngay cả nhà ai có con trai, năm nay bao nhiêu tuổi, học đại học gì, làm việc ở đâu, anh cũng biết hết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!