Chương 24: (Vô Đề)

Gọi cuộc điện thoại thứ hai cho Lý Triết, cuối cùng cũng kết nối được, Lý Triết nói: "Bọn anh còn đang ở Giang Nam Nhã Đình, em cứ ăn cơm trước đi, không cần chờ anh."

Lâm Nhiên ngồi trong nhà hàng, vừa mới gọi món xong, người phục vụ đã đi phục vụ bàn khác. Lâm Nhiên nói: "Anh phải nói sớm chứ, em đã ở nhà hàng rồi, còn gọi một đống đồ ăn."

"Có vấn đề về chất lượng vật liệu, anh đang chờ người phụ trách của công ty nội thất đến để thương lượng lại."

"Không thể để đến ngày mai sao?"

"Giải quyết được trong hôm nay vẫn hơn mà, sao phải chờ đến ngày mai làm gì."

"Được rồi."

Cúp điện thoại, Lâm Nhiên gọi người phục vụ đến để gọi món lại lần nữa, vì chỉ có một mình nên cậu không thể ăn hết nhiều như vậy.

Trong nhà hàng phần lớn là các cặp đôi, bàn nào cũng đầy người, chỉ có bàn của Lâm Nhiên là chỉ có một người, cậu cảm thấy không tự nhiên, còn rất cô đơn.

Lẻ loi ăn tối một mình, tâm trạng không tốt, dù món ăn có ngon đến mấy cũng mất ngon.

Lâm Nhiên rời nhà hàng, đi dạo trên con phố nhộn nhịp. Còn vài ngày nữa là Giáng Sinh, các cửa hàng đã bắt đầu trang hoàng cho ngày này, rất có không khí lễ hội. Tối thứ sáu, người đi đường cũng đông hơn ngày thường.

Đi ngang qua cửa hàng của một thương hiệu đắt đỏ, Lâm Nhiên dừng chân, nghĩ đến việc chọn một món quà Giáng Sinh cho Lý Triết.

Chắc là mình thật sự bị mê hoặc bởi anh ấy rồi, Lâm Nhiên nghĩ.

Bước vào cửa hàng xa xỉ lộng lẫy, Lâm Nhiên xem các sản phẩm. Cậu nhìn trúng một chiếc nhẫn bạch kim nạm kim cương. Lâm Nhiên thử đeo vào ngón tay, cẩn thận ngắm nghía, thấy kiểu dáng rất đẹp, cậu rất thích.

"Thưa anh, anh thích chiếc nhẫn này phải không? Vừa hay mẫu này nhẫn đôi đấy ạ."

Nghe nhân viên cửa hàng giới thiệu như vậy, Lâm Nhiên mới nhận ra mình đã đeo nhẫn vào ngón áp út tay trái, đúng là cách đeo nhẫn cưới.

Trong lòng hoảng hốt, cậu vội vàng tháo nhẫn ra và trả lại cho nhân viên cửa hàng.

Mình rốt cuộc đang nghĩ gì vậy.

Bước nhanh ra khỏi cửa hàng đắt đỏ, hai tay đút vào túi áo khoác, Lâm Nhiên có chút buồn rầu. Cậu ngày càng băn khoăn không biết mối quan hệ giữa mình và Lý Triết có được coi là người yêu hay không.

Cả việc xác định có phải là người yêu hay không cũng còn chưa rõ ràng, vậy mà mình đã nghĩ đến chuyện mua nhẫn đôi.

Cứ đi dạo vô định trên phố đông, nhìn những cặp tình nhân đi ngang qua, Lâm Nhiên cảm thấy có chút hâm mộ. Đến khi nào thì Lý Triết cũng sẽ nắm tay cậu, cùng cậu đi dạo trên phố, và ôm cậu trong một góc khuất dưới ánh đèn đường mờ ảo.

Gọi điện thoại cho Lý Triết, Lâm Nhiên hỏi: "Lý Triết, anh giải quyết xong việc chưa?"

Lý Triết trả lời: "Anh vừa mới về đến nhà."

"Cảm giác chúng ta đã lâu không gặp." Lâm Nhiên nói nhỏ, giọng có chút phiền muộn.

"Chỉ mới ba bốn ngày thôi mà, đâu có lâu." Giọng Lý Triết rất thản nhiên, có lẽ anh thật sự cảm thấy điều đó rất bình thường.

Lâm Nhiên nhất thời cũng không biết nói gì thêm.

Lý Triết hỏi: "Em muốn qua đây không?"

Lâm Nhiên đáp: "Em sẽ qua."

Ngày mai là thứ bảy, không cần đi làm, chắc chắn Lý Triết sẽ có thời gian dành cho cậu.

Lái xe đến nhà Lý Triết, Lâm Nhiên ngựa quen đường cũ đưa xe vào bãi đỗ trong tiểu khu, sau đó lên tầng, đi đến trước cửa nhà Lý Triết.

Ấn chuông cửa không có ai trả lời, Lâm Nhiên nhập mật mã mở cửa, nhưng trong nhà cũng không có ai. Cậu gọi điện thoại nhưng không ai bắt máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!