Lâm Nhiên ngồi trên sofa chơi điện thoại, cậu đã tắm xong, thay đồ ngủ, quấn chăn bọc lấy người. Lý Triết đang ở trong phòng tắm, cửa khép hờ, từ chỗ ngồi của Lâm Nhiên có thể thấy bên trong.
Lý Triết lưu loát cởi áo lông, áo lót, tháo dây lưng, và cởi quần, chỉ còn mặc quần đùi, anh có dáng người như một vận động viên, quả là cảnh đẹp ý vui.
Không thể không nhìn, Lâm Nhiên quang minh chính đại nhìn trộm, nhưng tiếc là Lý Triết nhanh chóng nhận ra cửa phòng tắm chưa đóng liền tiện tay đóng lại. Lâm Nhiên cúi đầu, tiếp tục xem tin nhắn trên điện thoại, thỉnh thoảng nhập văn bản trong khung chat, có vẻ như đang trò chuyện với ai đó.
Tin nhắn vừa gửi đi, liền nhận được phản hồi từ Ngụy Văn Văn, ngữ khí rất phấn khích: "Anh ấy đẹp trai quá!"
Lâm Nhiên tươi cười, mi mắt cong cong, nhập văn bản: "Đương nhiên rồi, dù sao cũng là người anh chọn."
Sau khi gửi đi, Lâm Nhiên thu hồi nụ cười, kéo lại lịch sử trò chuyện, cậu đã gửi cho Ngụy Văn Văn một bức ảnh của Lý Triết, trong ảnh anh trông rất điển trai.
Đó là một bức ảnh đời thường.
Mấy ngày trước khi leo núi cùng Lý Triết, Lâm Nhiên lén chụp lúc Lý Triết không chú ý. Khi đó, Lý Triết đứng bên cạnh thác nước, tư thế thả lỏng, anh nở nụ cười, mặt mày rạng rỡ.
Phải thừa nhận rằng Lý Triết thực sự là cái móc treo quần áo, mặc gì cũng đẹp, trên người có khí chất thong dong từ trong ra ngoài, chỉ cần hơi nâng cằm đã tạo ra vẻ phóng khoáng, như thể không có gì trên thế gian có thể ràng buộc anh.
"Nói cho em biết ngay! Anh ấy tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Lý Triết, 26 tuổi."
"Làm công việc gì? Hai người quen nhau như thế nào?"
"Gặp nhau thế nào kể ra thì dài lắm, lần sau gặp mặt anh sẽ kể chi tiết. Anh ấy chỉ là một người làm công bình thường thôi."
"Thành thật khai báo, các anh đã hẹn hò bao lâu rồi? Sao anh dám giấu em, nếu không phải gần đây em phát hiện ra manh mối, anh định không nói cho em biết đúng không?"
Ngụy Văn Văn gửi tin nhắn bằng giọng nói, Lâm Nhiên điều chỉnh âm lượng thấp xuống, áp vào tai nghe, Lý Triết đang tắm trong phòng tắm, mặc dù cửa đóng nhưng cậu vẫn rất cẩn thận.
Lý Triết có thể sẽ không thích mối quan hệ của họ bị công khai, Lâm Nhiên nghĩ vậy.
"Ban đầu anh tính chờ xác nhận quan hệ rồi mới nói cho em, đâu muốn giấu em."
Lâm Nhiên nhập dòng này, sau đó xóa đi, thay bằng: "Thật ra, anh cũng không chắc bọn anh có tính là người yêu hay không. Anh cảm thấy anh ấy hẳn là có thích anh, nhưng anh ấy lại không có nhu cầu gì với anh hết."
Nghĩ ngợi, Lâm Nhiên tiếp tục nhập: "Anh ấy vốn là trai thẳng, có thể về mặt tình cảm thì đã chấp nhận, nhưng tâm lý thì chưa."
Thấy Lâm Nhiên dùng văn bản trả lời, Ngụy Văn Văn đoán rằng Lâm Nhiên không tiện nói chuyện, nên cũng đổi sang gửi tin nhắn văn bản: "Tình cảm chấp nhận, tâm lý không chấp nhận, em thấy hẳn là không phải vậy đâu!"
"Thích là thích, ghét là ghét."
"Các anh đã ở bên nhau bao lâu rồi?"
Lâm Nhiên tính toán, từ ngày Lý Triết hôn anh ở phía sau cửa đã được hai tháng, Lâm Nhiên trả lời: "Hai tháng."
Ngụy Văn Văn hỏi: "Các anh đang sống cùng nhau phải không?"
Đêm đã khuya, là thời điểm nghỉ ngơi, mà Lâm Nhiên lại không thể nói chuyện bằng tin nhắn thoại, Ngụy Văn Văn liền đưa ra phỏng đoán.
"Đúng vậy, hoặc là anh qua đêm ở nhà anh ấy, hoặc là anh ấy qua đêm ở nhà anh."
Lâm Nhiên đang gõ nửa chừng, đột nhiên dừng lại, suy nghĩ một chút, rồi tiếp tục đánh chữ: "Anh ấy nói cho anh ấy thêm thời gian."
Với bạn thân như Ngụy Văn Văn, Lâm Nhiên hầu như không có gì phải giấu.
"Tiểu Nhiên, em thấy thế này, hai anh nên tìm một buổi tối lãng mạn, uống chút rượu, rồi anh chủ động xem sao."
"Nếu anh ấy không đáp lại, chắc chắn là do vấn đề sinh lý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!