Chương 22: (Vô Đề)

"Lý Triết, anh lái xe đi."

Lâm Nhiên ném chìa khóa xe cho Lý Triết. Hôm nay họ đi xe của Lâm Nhiên, nhưng do leo núi làm chân cậu mỏi nhừ, không thể lái xe được.

Nhận chìa khóa, Lý Triết mở cửa xe, ngồi vào ghế lái. Lâm Nhiên từ từ leo lên ghế phụ, hai chân cậu rã rời, cố gắng lắm mới lên được xe.

"Chân em như muốn rụng ra luôn." Lâm Nhiên đấm đấm vào hai cái chân dài bủn rủn, nhìn đám trẻ con tung tăng ngoài xe với ánh mắt ghen tỵ.

Một bóng hình xuất hiện chắn trước tầm mắt Lâm Nhiên, là Tống Nặc. Ánh mắt Tống Nặc nhanh chóng chuyển từ Lâm Nhiên sang Lý Triết đang ngồi ghế lái.

Tống Nặc tiến lại gần, tay lướt qua thân xe, đứng bên cửa sổ xe của Lý Triết. Lý Triết hạ cửa sổ xuống, nhìn y: "Tống Nặc, có chuyện gì không?"

Tống Nặc hỏi: "Anh Triết, đây không phải xe của anh."

Lý Triết chỉ vào Lâm Nhiên, Lâm Nhiên gật đầu: "Là xe của tôi."

Tống Nặc không để ý đến Lâm Nhiên, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Lý Triết, hỏi: "Tuần sau hoạt động của nhóm, anh có tham gia không?"

Lý Triết trả lời: "Gần đây tôi đang trang hoàng lại nhà, cuối tuần có nhiều việc, không tham gia được."

Tống Nặc gật đầu, ngoan ngoãn nói: "Vậy em cũng không tham gia. Anh không đi, em đi một mình chán lắm."

Nói xong, Tống Nặc liếc Lâm Nhiên với ánh mắt khiêu khích, như muốn xem phản ứng của cậu.

Lâm Nhiên cảm thấy khó xử, cậu bối rối nhìn ra ngoài, cố gắng lờ đi sự thù địch nhằm về phía mình.

Lý Triết nói: "Cậu có thể làm quen với chị Trân, nếu có vấn đề gì cứ hỏi chị ấy."

"Em không quen." Tống Nặc dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Lý Triết, tay đặt lên khung cửa sổ xe, dù không nói câu nào, ngôn ngữ cơ thể của y cũng thể hiện rõ sự không muốn rời xa Lý Triết.

"Cậu nên giao lưu nhiều hơn với mọi người, rồi sẽ quen thôi."

Nói xong, Lý Triết khởi động xe, vẫy tay chào Tống Nặc.

Lâm Nhiên cũng giơ tay vẫy vẫy: "Hẹn gặp lại."

Chiếc ô tô lăn bánh ra khỏi bãi đỗ xe, Lâm Nhiên nhìn qua gương chiếu hậu thấy Tống Nặc vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn theo xe rời đi.

"Cậu ta tự lái xe tới hay đi nhờ xe người khác?"

Lý Triết đáp: "Cậu ta có xe riêng."

Khi ô tô đã rời xa bãi đỗ xe, hình bóng Tống Nặc không còn thấy nữa. Lâm Nhiên thả lỏng cơ thể, nằm tựa lưng vào ghế. Lý Triết lái xe trên con đường gập ghềnh, anh cảm nhận gió lạnh thổi vào mặt, liền đóng cửa sổ xe lại.

Lâm Nhiên nằm ngửa trên ghế, một tay nhẹ nhàng đấm đấm đôi chân nhức mỏi, chậm rãi hỏi: "Lý Triết, anh có biết Tống Nặc thích mình không?"

"Cậu ta có hơi ỷ lại vào anh, thích thì chưa tới."

Lý Triết gõ nhẹ ngón tay lên tay lái, trông vẻ mặt anh thì biết anh thực sự nghĩ như vậy.

Xe rời khỏi đoạn đường núi, phía trước là con đường quốc lộ bằng phẳng. Lý Triết tăng tốc và tiếp tục chủ đề: "Tống Nặc tính cách hướng nội, hình như không có nhiều bạn bè, khả năng giao tiếp cũng kém."

Đúng là Tống Nặc cũng tạo cho Lâm Nhiên cảm giác như vậy.

Lâm Nhiên lẩm bẩm: "Xem ra cậu ta có chút vấn đề về tính cách, hơn nữa cậu ta nhỏ tuổi hơn em, hẳn là em cũng không cần phải ghen với cậu ta…"

Dù là lẩm bẩm, nhưng Lý Triết vẫn nghe thấy, anh bật cười khẽ: "Thì ra em ghen à?"

"Đúng vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!