Lâm Nhiên nằm bẹp trên sofa, buồn chán chơi game trên điện thoại. Âm nhạc truyền tới từ tiệm làm tóc kéo cậu vào cơn buồn ngủ mơ màng.
Không biết qua bao lâu, Lâm Nhiên thoát game, nhăn mũi, quanh quẩn bên người là một mùi hương nhàn nhạt mãi không phai. Cậu cảm giác như đã bị ám trong mùi hương này suốt hai giờ, nhưng khi xem đồng hồ trong điện thoại, hay thật, còn chưa đến một tiếng.
"Thằng bé Tiểu Nhiên này không chỉ đẹp trai, mà còn dịu dàng và chu đáo! Em thật sự ghen tị với chị, có một cậu con trai như thế!"
Dì Lệ là một phụ nữ trung niên duy trì dáng vóc rất tốt, dì ta thoải mái tựa lưng vào ghế trong lúc thợ làm tóc đang bận rộn làm tóc cho mình. Dì Lệ trò chuyện với một phụ nữ tuổi tác xấp xỉ khác ngồi bên cạnh cũng đang làm tóc.
"Chị không biết đâu, hôm trước em bảo A Kiêu đi mua quần áo với em. Em thử đồ bên trong, ra ngoài đã không thấy nó đâu. Gọi điện thoại thì nó bảo có việc gấp phải đi trước. Em phải đứng đợi bên đường khệ nệ túi lớn túi nhỏ một lúc lâu mới bắt được xe về nhà!"
"Công việc của A Kiêu bình thường bận rộn như thế, gần đây lại chuẩn bị cho đám cưới, dành thời gian đi mua sắm với mẹ như vậy là quá tốt rồi. Nhiên Nhiên nhà chị… Chỉ biết chơi, lớn tướng như vậy mà vẫn chưa trưởng thành. Nếu nó được nửa phần chín chắn như A Kiêu, chị đã không phải lo lắng rồi."
Mẹ Lâm nhẹ nhàng thở dài.
Dì Lệ nói: "Nhiên Nhiên vẫn còn nhỏ mà."
Lâm Nhiên trở thành nhân vật chính trong cuộc trò chuyện, cậu không chỉ không hề cảm thấy xấu hổ mà còn chủ động tham gia: "Đúng là con tuổi còn nhỏ, nếu mà biến thành anh ấy, cả ngày đều xụ mặt, thì đáng sợ lắm."
"Không biết xấu hổ, sắp 30 tới nơi rồi, còn nhỏ bé gì." Mẹ Lâm cũng không trách cứ nặng nề, giọng điệu còn có phần nuông chiều."
"Mẹ, con mới 24, mẹ nói vậy không phải là điềm báo tuổi già sắp tới sao."
Mẹ Lâm hờn dỗi: "Thế còn không phải là gần đầu 3 à!"
Cuộc đối thoại giữa hai mẹ con khiến thợ trong tiệm làm tóc cười khúc khích.
Dì Lệ nói: "Tiểu Nhiên, dì hỏi con nhé, con thích mẫu con gái như thế nào?"
Lâm Nhiên thuận miệng bịa lung tung: "Con phải gặp mới biết mình thích mẫu nào chứ."
Cậu lại mở điện thoại tiếp tục chơi game, mỗi lần dì Lệ hỏi, cậu đều trả lời ba phải cho qua, nhanh chóng khiến dì quay về nói chuyện với mẹ Lâm và thợ làm tóc.
Dì Lệ mới vừa bàn về vấn đề thời trang cùng tóc tai, bỗng nhiên lại quay sang kể chuyện ngày nhỏ của bọn trẻ với mẹ Lâm: "Nhiên Nhiên và Văn Văn hồi nhỏ giống y một đôi kim đồng ngọc nữ. Nếu không phải hai đứa cứ gặp là cãi lộn đánh nhau, thì đã sớm đính hôn rồi."
Lâm Nhiên đang đánh BOSS trong game, nghe thấy vậy tay run lên, nhân vật trong game bị BOSS đánh cho quỳ rạp xuống đất.
Mẹ Lâm cũng hưởng ứng: "Đúng vậy, nếu hai nhà chúng ta kết thành thông gia, chắc chắn sẽ rất hòa thuận. Chị cũng rất thích Văn Văn…"
Tiếng nói chuyện lọt vào tai khiến Lâm Nhiên không chịu nổi mà lẩm bẩm: "Tha cho con đi, bao nhiêu năm rồi mà mọi người vẫn chưa từ bỏ sao?"
Trong lúc đó nhân vật trong game vẫn bị đang BOSS tấn công, sau khi chết hai lần, Lâm Nhiên tức tối thoát khỏi trò chơi.
Xem xét vẫn còn phải chờ mẹ với dì Lệ nửa tiếng nữa, Lâm Nhiên nhàm chán lướt giao diện màn hình điện thoại. Bỗng nhiên, ứng dụng trò chuyện nhảy lên một thông báo chưa đọc. Như nhớ ra gì đó, cậu vội vàng ấn vào.
Là thông báo lời mời kết bạn đã được chấp nhận. Lý Triết bất ngờ xuất hiện trong danh sách bạn tốt của Lâm Nhiên.
Lâm Nhiên vốn đang nằm dài trên ghế sofa lập tức ngồi thẳng dậy. Cậu ấn mở ảnh đại diện của Lý Triết và bắt đầu gõ chữ trong khung thoại. Đêm qua, Lâm Nhiên đã gửi lời mời kết bạn với Lý Triết, đến giờ mới được chấp nhận.
Lâm Nhiên cúi đầu soạn một đoạn văn bản, xóa rồi lại sửa, xóa rồi lại sửa, cuối cùng gửi một tin nhắn khô khan: "Bạn tốt Lý Triết ơi, tôi là Lâm Nhiên. Đêm hôm trước tôi uống say, may mắn được anh giúp đỡ mới bình an vô sự, để tôi mời anh một bữa cơm nhé."
Tin nhắn gửi đi, Lâm Nhiên bắt đầu chờ đợi Lý Triết trả lời. Vài phút trôi qua, Lý Triết vẫn im lìm không hồi âm.
Anh ấy bình thường không đọc tin nhắn sao?
Lâm Nhiên nghĩ, có lẽ cuối tuần Lý Triết đang chạy xe công nghệ, không rảnh để ý tin nhắn.
Lâm Nhiên bỏ điện thoại vào túi, gác hai tay sau đầu, nằm ngửa người, tựa lưng lên sofa, buồn bực nhìn về phía trước.
Cầm lấy ly đồ uống trên bàn, Lâm Nhiên nhấp một ngụm nhỏ rồi lại đặt xuống. Cậu vẫy tay gọi người phục vụ, ngay lập tức ly đồ uống lạnh được mang đi và thay bằng một ly nóng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!