"Lý Triết, Vinh Hiên có mượn tiền của cậu không?"
Sau giờ tan tầm, một đồng nghiệp nam tiến lại gần Lý Triết, nhỏ giọng hỏi.
Lý Triết lập tức hiểu ra vấn đề, đáp: "Cậu ta có mở miệng mượn tôi, nhưng tôi không cho. Cậu cho cậu ta mượn bao nhiêu?"
"Cậu ta mượn tôi lắt nhắt nhưng gom lại cũng không ít."
Đồng nghiệp nam do dự một chút rồi nói tiếp, vẻ mặt không thoải mái gãi gãi đầu: "Tôi biết gia cảnh cậu ta không tệ, tiêu xài cũng rất hào phóng, chắc chắn không thiếu số tiền này. Nhưng hôm qua, khi tôi hỏi cậu ta khi nào trả tiền, cậu ta cứ vòng vo, lúc thì nói một tuần, lúc thì nói một tháng."
Nữ đồng nghiệp ngồi bàn bên cạnh thính tai, cô nghiêng người về phía Lý Triết, vẻ mặt nghiêm túc: "Vinh Hiên cũng mượn tiền tôi, nói thẻ tín dụng bị bạn gái cũ tiêu sạch, tiền thì đầu tư vào chứng khoán, giờ cần gấp. Tôi bị ép quá nên đành cho mượn một ít."
Đồng nghiệp nam sững sờ, ảo não nói: "Cậu ta không nói vậy với tôi, tôi nhớ rõ ràng cậu ta bảo cậu ta đâm phải một cụ già qua đường, tiêu xài không tiết chế nên tạm thời không có tiền, chờ mấy ngày nữa sẽ cha cậu ta sẽ gửi tiền. Lần khác, cậu ta lại bảo có một người bạn cần tiền gấp, cậu ta không có sẵn nên muốn mượn tôi. Chưa bao giờ nhắc đến bạn gái cũ!"
Lý Triết trầm giọng: "Lời cậu ta nói với tôi cũng khác. Có vẻ như cậu ta thực sự cần tiền gấp, chắc không chỉ mượn tiền của ba chúng ta đâu."
Nữ đồng nghiệp tóc ngắn dùng sức gật đầu, e rằng cậu ta đã mượn tiền của cả văn phòng. Dù mọi người thường cùng nhau nói chuyện phiếm, nhưng thực ra đồng nghiệp lại khá xa cách, nên không ai rõ Vinh Hiên đã mượn tiền ai cho đến khi có một người cảm thấy kỳ lạ và kể ra.
Nữ đồng nghiệp tóc ngắn như suy nghĩ gì đó rồi hỏi: "Hôm nay Vinh Hiên không đi làm, xin nghỉ bệnh phải không?" Nhận được câu trả lời xác nhận từ đồng nghiệp nam, cô nghi ngờ: "Không biết là bệnh thật hay giả vờ."
Nữ đồng nghiệp tóc ngắn nói như tiên tri, quả thật sau đó Vinh Hiên tiếp tục không đến công ty. Điện thoại của cậu ta cũng không thể liên lạc được.
Theo lời các đồng nghiệp đã đến tận nhà Vinh Hiên tìm thì cả gia đình Vinh Hiên đã dọn đi rồi. Trên tường còn có một vài dòng sơn đòi nợ và mắng chửi đỏ chót, vừa nhìn đã biết là do công ty đòi nợ viết.
Sau đó, một số đồng nghiệp nhận được điện thoại đòi nợ, nói rằng Vinh Hiên đã nợ họ một khoản tiền khổng lồ và đã quá hạn trả.
"Nhà cậu ta hẳn phải rất giàu, ở trong khu tiểu khu sang trọng, không ngờ lại nợ nần nhiều như vậy, là do cờ bạc hay là cá độ gì đó sao?"
Trong giờ nghỉ trưa, các đồng nghiệp tụ tập lại bàn tán về việc Vinh Hiên trốn nợ.
"Tôi nghĩ rất có thể cậu ta tham gia cá độ trực tuyến, khoản nợ đó dù nhà có bao nhiêu tiền cũng không đủ trả." cô đồng nghiệp tóc ngắn nhẹ nhàng nói, dường như đã không còn hy vọng lấy lại được số tiền đã cho Vinh Hiên mượn.
Mọi người thảo luận rôm rả, bởi vì Vinh Hiên mới vào công ty không lâu, đa số đồng nghiệp đều cảnh giác không cho cậu ta mượn tiền, nên thiệt hại cũng không lớn.
Lý Triết dựa vào ghế, tay cầm điện thoại, đang nhắn tin với ai đó, không tham gia vào cuộc bàn luận.
"Các cậu còn đỡ, Tiểu Chu ở quầy lễ tân bị Vinh Hiên lừa thê thảm, đến mức phải bỏ việc."
"Tiểu Chu cho Vinh Hiên mượn bao nhiêu tiền?"
"Tôi nghe nói cô ấy cho Vinh Hiên mượn hết số tiền dành dụm, giờ đến tiền thuê nhà cũng không có mà nộp. Nếu không tìm được chỗ ở rẻ hơn để chuyển nhà, cô ấy sẽ phải ra đường. Hôm qua cô ấy đã nghỉ việc, không biết bây giờ thế nào."
"Cô ấy sống với bà nội từ nhỏ, bố mẹ không quan tâm, hoàn cảnh đáng thương lắm."
"Bảo sao hôm qua đi làm, mắt cô ấy sưng đỏ vì khóc! Tôi thấy giám đốc Trương hơi quá đáng, rõ ràng cô ấy đã khổ như vậy mà còn mắng nhiếc."
"Anh nói thế không đúng, công ty trả lương để cô ấy làm việc, chứ không phải để cô ấy làm mất mặt công ty."
Mọi người nhỏ giọng bàn luận, rồi đều cảm thấy chuyện này không nên đem ra tán gẫu, dần dần cũng im bặt.
Lý Triết gửi đi tin nhắn đã soạn, rồi chuyển khoản một số tiền cho người đó.
"Cô cứ thuê tạm một căn phòng ổn định đã, đợi khi tìm được việc, có dư dả thì trả lại tôi, không cần phải gấp gáp."
Gửi tin nhắn cuối cùng, Lý Triết đặt điện thoại xuống và bắt đầu bận rộn với công việc.
Buổi tối ở nhà Lý Triết, Lâm Nhiên vừa ăn cơm Lý Triết nấu vừa nghe Lý Triết nói chuyện điện thoại. Khi đang ăn, Lý Triết nhận được một cuộc gọi từ một người phụ nữ trẻ. Giọng cô ấy nghẹn ngào, cảm ơn Lý Triết vì đã giúp cô thuê chỗ ở và hứa sẽ nhanh chóng tìm được việc làm.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Lý Triết trở lại bàn ăn. Lâm Nhiên cắn thìa, nhướng mày hỏi: "Anh có gì cần thẳng thắn với em không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!