Nhẹ nhàng mở cửa phòng, Lý Triết bước vào phòng của mình. Cả căn phòng bao trùm trong ánh sáng màu cam, đèn ngủ trên đầu giường vẫn còn bật. Đêm qua Lâm Nhiên ngủ mà quên không tắt đèn, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt yên bình đang ngủ của cậu, trông cậu như một đứa trẻ vô lo vô nghĩ.
Lý Triết nghiêm túc cúi đầu, đưa tay che đi ánh đèn, tạo ra cái bóng mờ trên khuôn mặt thanh tú của Lâm Nhiên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cậu. Lâm Nhiên vẫn chìm trong mộng đẹp, không hề hay biết gì.
Sợi tóc mềm mại lướt qua ngón tay, Lý Triết cúi đầu lại gần, có thể nghe được tiếng hít thở đều đều của Lâm Nhiên.
Ý thức được người này đang nằm trên giường của mình, gối đầu lên gối của mình, đắp chăn của mình, mặc đồ ngủ của mình, Lý Triết cảm thấy thật khó tin.
Lý Triết như một con thú, hằng ngày đều tuần tra lãnh địa riêng, không cho ai bước vào. Nhưng Lâm Nhiên lại như một người bạn vô hại, vô tình tiến vào trong.
Một lúc sau, Lý Triết dời mắt khỏi Lâm Nhiên, xoay người về phía tủ quần áo. Anh mở tủ, chuẩn bị lấy quần áo mới, nhưng khi cúi xuống lại thấy bả vai và cổ có vẻ căng cứng, anh dùng tay đè cổ, xoay đầu, cảm nhận được một cơn đau – ngủ bị sái cổ rồi.
Sofa quá mềm, ngủ cả đêm không thoải mái, hơn nữa, với đôi chân dài của Lý Triết, anh không thể duỗi thẳng chân trên sofa.
"Bây giờ là mấy giờ rồi?"
Nghe thấy giọng nói mơ màng phía sau, Lý Triết quay lại, thấy Lâm Nhiên đã tỉnh, hẵng còn ngái ngủ nhìn mình.
Lý Triết nói: "6 giờ 40."
Lâm Nhiên ngáp một cái, ngồi dậy, ánh mắt dừng trên cổ của Lý Triết. Lý Triết khó chịu, theo bản năng xoay vài lần cổ.
"Tôi đã bảo ngủ trên sofa không thoải mái rồi." Lâm Nhiên nói.
Giọng Lâm Nhiên pha lẫn ý cười, cậu lại ngáp thêm một cái: "Muốn tôi giúp anh xoa bóp cổ không?"
Lý Triết đáp: "Không cần."
Người trước mắt vừa mới tỉnh ngủ, chiếc áo ngủ cũ của Lý Triết lỏng lẻo treo trên người, áo ngủ rộng thùng thình, cổ áo hạ thấp lộ ra một mảng da trắng nõn, tay áo cuộn lên đến cổ tay, tóc rối bù. Trông thật đáng yêu.
Lý Triết lấy quần áo từ tủ ra.
Lâm Nhiên nói: "Lần sau đến nhà tôi đi, anh ngủ phòng cho khách. Chúng ta có thể cùng nhau chơi game trên TV, còn có thể dùng máy chiếu để xem phim nữa."
Không chờ Lý Triết trả lời, chuông điện thoại bỗng vang lên. Lý Triết bấm nghe, một tay cầm di động, một tay lấy quần áo, rời khỏi phòng ngủ, đi về phía phòng tắm.
"Để tôi gọi điện thoại cho bên bất động sản, các anh đừng dỡ hàng trước khi có đủ vật liệu…"
"Bên đơn vị lắp đặt điện sẽ đến hôm nay, mọi người tự sắp xếp phối hợp nhé."
Chỉ kịp nghe thấy hai câu nói đó, Lý Triết đã đóng cửa phòng tắm và thay quần áo bên trong.
Tới khi Lâm Nhiên đánh răng rửa mặt xong và thay quần áo, trên bàn ăn đã có sẵn đồ ăn: hai tô cháo rau thịt nạc, cùng một đĩa bánh trứng. Lý Triết luôn tự mình làm bữa sáng.
Hai người ngồi ăn cùng nhau, Lâm Nhiên nhận ra cháo rất ngon, bánh trứng vừa mới ra lò cũng ngon tuyệt. Ăn vài thìa cháo, lại cắn một miếng bánh trứng, Lâm Nhiên hỏi: "Anh đang trang hoàng nhà mới à?"
Mới sáng sớm công ty nội thất đã gọi điện cho Lý Triết, từ nội dung trò chuyện, Lâm Nhiên đoán rằng họ đang trao đổi về việc trang trí nội thất.
Lý Triết đã ăn xong bánh trứng và đang ăn cháo. Anh đặt thìa xuống, ngẩng đầu nói: "Hôm nay bắt đầu trang hoàng."
"Nhà của anh ở đâu?"
"Giang Nam Nhã Đình."
"Bên đó giá nhà không rẻ, nhưng gần nơi anh làm việc ha."
"Đúng là không rẻ."
"Mấy phòng ngủ mấy phòng khách?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!