Chợ đêm đông nghịt người, trừ ánh đèn từ các cửa hàng và quầy hàng bên đường, đường phố khá tối. Trong hoàn cảnh như vậy, người ta cũng không chú ý đến những người xung quanh. Lý Triết nắm tay Lâm Nhiên, tay anh không nhỏ, lòng bàn tay ấm áp. Lâm Nhiên cảm nhận được lòng bàn tay mình đầy mồ hôi, nhưng dù là Lý Triết hay cậu, đều không có ý định buông tay, cứ nắm chặt như thế.
Nghĩ đến cảnh hai người đàn ông trưởng thành nắm tay nhau đi dạo, Lâm Nhiên vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng. Cậu hạ tầm mắt, rồi lại nhìn sang Lý Triết, thấy anh một tay nắm tay mình, tay kia bỏ túi quần, chân dài vẫn bước đều. Nhìn dáng vẻ ung dung của Lý Triết, xem ra không quan tâm chuyện nắm tay với đàn ông.
Lâm Nhiên tự hỏi liệu việc nắm tay giữa những người bạn cùng giới tính, kề vai sát cánh thế này có phải là chuyện bình thường đối với trai thẳng hay không? Không mang ý nghĩa ám muội, mà chỉ là cách thể hiện tình cảm giữa anh em thân thiết với nhau?
Lý Triết hỏi: "Muốn ăn gì không?"
Bên cạnh họ là một quán bán nước lèo ăn vặt, phía trước là quán bán hàu nướng, kế tiếp là quán bán móng heo nướng. Chợ đêm món gì cũng có.
Lâm Nhiên thuận miệng đáp: "Tôi vừa ăn một miếng bánh phô mai ở quán cà phê, giờ no rồi."
Lý Triết nói: "Vậy thì cứ đi dạo thôi."
Nhắc đến quán cà phê, Lâm Nhiên nhớ tới việc tình cờ gặp Hàn Diên Chương tối nay và việc Lý Triết đột ngột xuất hiện ở bên ngoài quán cà phê. Khoảnh khắc thấy Lý Triết ở ngoài cửa quán, Lâm Nhiên vô cùng ngạc nhiên, thậm chí nghi ngờ mắt mình.
"Làm sao anh biết tôi ở bờ sông?"
Nhớ lại toàn bộ việc đã xảy ra, Lý Triết gọi điện hỏi cậu có ở bờ sông không, sau khi cậu nói tên quán cà phê, Lý Triết đã xuất hiện ngay bên ngoài.
Vừa hỏi xong, Lâm Nhiên liền nhớ ra, cậu nói: "À đúng rồi, tôi đã đăng bức ảnh bờ sông lên vòng bạn bè."
Trong bức ảnh chụp hai con vịt bơi trên sông, kèm theo một câu caption.
"Thì ra là cậu thích canh miến tiết vịt à?" Giọng điệu Lý Triết mang chút châm chọc.
Bỗng nhiên, Lý Triết vòng tay qua sau lưng Lâm Nhiên, chắn ở đầu vai Lâm Nhiên. Hóa ra là một người đàn ông lỗ mãng chạy ngang qua, suýt nữa đụng phải Lâm Nhiên.
Không biết chuyện gì xảy ra, nhưng người đàn ông ấy rất vội vàng và thô lỗ, khiến những người xung quanh phải bàn tán.
Động tác này của Lý Triết khiến hai người buông tay nhau ra.
Lòng bàn tay ướt mồ hôi nhanh chóng khô ráo trong gió đông, nhưng đầu ngón tay vẫn giữ được cảm giác khi nãy chung đụng. Lâm Nhiên như bị mê hoặc bởi dư âm của cái nắm tay trên đầu ngón tay mình.
"Tôi chỉ nói linh tinh thôi."
Lâm Nhiên cười, nhớ đến bức ảnh cậu đăng lên vòng bạn bè với caption về canh miến tiết vịt.
Lý Triết rất ít khi cập nhật vòng bạn bè của mình. Trước đây, Lâm Nhiên còn tưởng rằng Lý Triết không xem vòng bạn bè, nhưng hóa ra anh cũng xem.
Hai người rời khỏi đoạn đường đông đúc, đi đến chỗ thoáng hơn phía trước, đi trên đường cũng không bị người khác va phải nữa. Đèn đường sáng trưng chiếu sáng khuôn mặt của Lâm Nhiên và Lý Triết.
Lý Triết mặc áo khoác, dáng người cao ráo, đút tay túi quần, áo sơ mi không cài nút trên cùng, tóc cũng để tự nhiên, trông có vẻ không chăm chút nhan sắc nhưng lại rất lôi cuốn.
Lâm Nhiên nhận ra tối nay Lý Triết vô cùng đẹp trai.
Có lẽ là do tâm lý của chính mình ảnh hưởng.
Lâm Nhiên bắt chéo hai tay gác sau cổ, duỗi eo. Mỗi lần ở bên Lý Triết, cậu đều có cảm giác thoải mái và nhàn nhã, một cảm giác mà cậu ít khi có được khi đi cùng người khác.
Trong phút chốc, không gian dường như trở nên rộng lớn, cả con đường như chỉ còn lại hai người họ, những người đi đường xung quanh đều không tồn tại.
Không biết Lý Triết có cảm nhận được cảm giác này hay không.
Lâm Nhiên ngửa đầu nhìn ngắm bầu trời đêm, một vầng trăng khuyết lơ lửng trên không trung, nơi thành thị này chỉ có một vài ngôi sao đơn độc le lói ánh sáng.
"Lý Triết, khi thấy anh ở ngoài tiệm cà phê, tôi thật sự rất bất ngờ."
"Ý cậu là tôi đến không đúng lúc à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!